Vợ Tôi Là Công Chúa

Chương 43: Quà tặng\n




Vợ Tôi Là Công Chúa
Tác giả: Hạ Hoa
Chương 43: Quà tặng
Người dịch:Nữ hiệp
Nguồn:Mê truyện
Sau khi dùng xong bữa tối, An Nam Tú sờ sờ cảm thấy cái bụng nhỏ của mình đã no lắm rồi, ngồi trên ghế sô pha xem TV. Thời điểm này TV đang phát sóng trận thi đấu bóng đá, An Nam Tú không hiểu. Một đám người ngây ngốc chạy tới chạy lui, đá đi đá lại một quả bóng đen trắng xen nhau có gì vui chứ, càng ngốc hơn là người trên khán đài kích động như vậy, có quan hệ gì với bọn họ?
Thật ngốc.
Cho nên An Nam Tú coi trận bóng như tiết mục khôi hài để xem.
Lý Lộ Từ thu dọn bát đũa chuẩn bị rửa, Lý Bán Trang đẩy hắn:
- Đi nghỉ ngơi đi, bận rộn lâu rồi, ở trong nhà bếp ra nhiều mồ hôi như vậy, thối chết đi được.
- Thối chết hả, anh nhớ là có người ôm anh luyến tiếc không muốn rời đi.
Lý Lộ Từ ngửi ngửi, mùi hôi thì có, mùi thối khẳng định là không có.
- Chẳng qua lâu không thấy anh mà thôi, bây giờ thấy rồi, lại thấy đáng ghét.
Lý Bán Trang hừ một tiếng, ôm một đống bát từ nhà bếp đến.

Lý Lộ Từ đi tắm rửa, tắm xong Lý Bán Trang vẫn đang bận rộn trong nhà bếp. Cô phải chuẩn bị nguyên liệu cho bữa sáng ngày mai thật tốt. Như vậy sáng ngày mai cô có thể nhanh chóng hoàn thành rồi. Đúng rồi, canh trứng gà hải sâm nấu như thế nào nhỉ, lát nữa lên mạng tra.
An Nam Tú xem phim hoạt hình, lại còn cười lạnh.
An Nam Tú duy nhất một lần nhìn thấy Lý Lộ Từ xem trận đấu bóng phổ biến, rõ ràng là thích thú, lại lúc nào cũng tỏ vẻ khinh thường.
- Tối nay cô và Lý Tử ngủ cùng nhau nhé.
Phòng của An Nam Tú đáng lẽ là chuẩn bị cho Lý Tử.
-Không.
An Nam Tú đi lấy kem cây ăn. Sau đó một chút cơ hội cự tuyệt cũng không cho.
- Vừa mới ăn cơm xong, ăn kem cây làm gì?
Lý Lộ Từ giật cây kem của cô lại, tự mình ăn.
An Nam Tú đỏ mặt, ban nãy kem cô đã liếm qua một chút rồi, Lý Lộ Từ thật buồn nôn.
Nhưng vấn đề trên bàn ăn ban nãy An Nam Tú cũng có đáp án rồi, vì thế tâm trạng của cô tốt lên rất nhiều, hóa ra Lý Bán Trang cũng không đặc biệt gì.
- Ngươi thật ghê tởm.
An Nam Tú nhỏ giọng than thở, sau đó không phục hắnnói:
- Ngươi vì sao ăn của ta?
- Tôi thân thể cường tráng, cô là cô gái nhỏ, phải chú ý một chút.
Lý do của Lý Lộ Từ cũng rất miễn cưỡng, chỉ có điều cái kem này An Nam Tú thật sự ăn nhiều lắm rồi, ăn cơm xong lại ăn quả thật không tốt.
- Hừ, tối nay tôi không thể ngủ chung với em gái anh, anh ngủ chung với em gái anh là được rồi.
An Nam Tú tuyệt không thể chấp nhận hai người cùng ngủ chung.
- Được rồi, tối nay tôi ngủ ở sô pha vậy.
Lý Lộ Từ thân cao ngựa lớn, sô pha lại không to, ngủ ở sô pha thật sự không thoải mái, huống hồ sô pha chỉ có trên một ngàn tệ, rất là rẻ, đệm ngồi là bọt biển, hắn sợ ngủ ở đó mấy ngày đệm sô pha sẽ lún mất.
An Nam Tú cảm thấy không có gì, cô lại không phải chưa từng ngủ qua trên sô pha bao giờ, chỉ là cô lớn có bao nhiêu, đệm sô pha chống đỡ cô sẽ không bị lún, Lý Lộ Từ thì không giống rồi.
- Em gái là loại như thế nào…..
An Nam Tú muốn nói tới dân bản xứ, nhưng cảm thấy chính mình nói Lý Lộ Từ là người dân bản xứ còn không sao, nếu nói em hắn, chắc chắn hắn sẽ không có sắc mặt tốt, sẽ trừng phạt mình, sẽ dọa người, cô có chút ủy khuất mà nhượng bộ một bước, không làm theo ý mình nói:
- Em gái đối với ngươi rất quan trọng sao? Thế nào cũng bắt ngươi chăm sóc cô, cô có thể tự mình mưu sinh mà.
- Em gái là dùng trong xưng hô giữa những đứa trẻ có cùng cha mẹ nuôi nấng, đối với em gái thì có hai cách xưng hô: một là chị gái, hai là anh trai. Nếu tôi là con gái, thì sẽ là chị gái.
Lý Lộ Từ giải thích cho vị công chúa điện hạ từ tên cây xuống một cách đơn giản nhất, vìcô không thể lý giải được quan hệ gia đình mình.

- Vì sao tôi là anh trai? Anh trai chính là để chăm sóc em gái, cho nên sinh ra sớm hơn, trưởng thành sớm hơn, mới có thể chăm sóc em gái tốt và trở thành một người anh trai.
- Không hiểu ra sao cả.
An Nam Tú hừ một tiếng, lại không vui vẻ.
- Vậy sao anh lại chăm sóc tôi?
- Tôi là một trong những quan hầu của cô.
Đây không phải là việc rất hiển nhiên sao?
An Nam Tú đứng lên, trừng mắt liếc Lý Lộ Từ một cái, đột nhiên đoạt lại kem cây từ trong tay hắn lại:
- Không được ăn kem cây của tôi, ghê chết được.
Lý Lộ Từ chẳng hiểu gì cả, tuy nhiên đối với An Nam Tú không thể nói lý, hắn cũng tập thành thói quen rồi.
An Nam Tú đi tắm rửa, Lý Bán Trang bận bịu đã xong, đi ra, thoải mái dựa vào ghế sô pha duỗi thẳng người:
- Mệt chết được, giúp em xoa bóp vai đi.
Lý Bán Trang lười biếng dựa trên ghế sô pha, cái bụng nhỏ không một vếtsẹo, duỗi dài chân ra, làn váy kẻ ô vuông vén lên lộ ra đôi tất bông màu đen làm nổi bật cặp đùi trắng nõn mịn màng, hai cái đùi thẳng khép chặt lại, ai có thể nghĩ đến có một đôi chân thon dài và quyến rũ, chỉ liếc qua đã chọc vào mắt, từng trực tiếp đá cho một tên thiếu niên có ý đồ với cô thành người bất lực?
Lý Lộ Từ cảm thấy rất kiêu ngạo, em gái làm như vậy hắn cũng không khuyên, nhưng hiển nhiên đó là lựa chọn có lợi nhất lúc ấy có thể đưa ra, đồng thời làm cho đối phương không có khả năng phản kích và nói xạo.
Lý Lộ Từ quyết định từ nay về sau, đối với nơi con gái giải quyết sinh hoạt đều cảm kích vô vàn.
- Anh, giúp em xoa bóp.
Lý Bán Trang lôi kéo tay anh trai làm nũng.
Lý Lộ Từ lại kéo em gái đứng lên, hắn biết cô không dễ dàng mệt như vậy:
- Nào, anh trai tặng em một món quà.
- Quà gì?
Nghe nói có quà, Lý Bán Trang lập tức vui vẻ lên. Từ nhỏ đến lớn, anh trai tặng cô vô số quà tặng, có kẹo điểm tâm, kẹp tóc, búp bê bằng vải. Xem ra, tất cả đồ vật bên cạnh Lý Bán Trang đều là anh trai tặng.
Lý Lộ Từ lôi cô vào phòng của mình, lấy trong ngăn tủ ra một cái hộp da trâu, mở ra có một hộp không to màu đen trắng giao nhau, bên trên có ký hiệu quả táo chín rất nổi bật.
- Anh, đây là anh mua sao?
Lý Bán Trang kinh ngạc nói, nhưng không có bất kỳ vẻ mặt ngạc nhiên nào biểu lộ ra.
- Đúng vậy, chẳng lẽ là cướp?
Lý Bán Trang bật khóc, nước mắt một đường chảy ra. Cô không phải không biết cái di động này cần bao nhiêu tiền. Cho dù trong trường học cấm sử dụng điện thoại, nhưng vẫn có bạn học vụng trộm đem ra khoe khoang.
Một chiếc điện thoại như vậy có nghĩa là anh trai phải vất vả bao nhiêu, mệt nhọc bao niêu mới có thể kiếm được. Bộ di động này giá cả trên thị trường là sáu bảy ngàn, tương đương với một tháng tiền lương của cán bộ bình thường, là một sinh viên bình thường, đây đã là một khoản khó có được.

Lúc tan học, không thèm ăn bữa tối, vội vội vàng vàng chạy đến bến xe bus đợi xe, sau đó lên xe, mới có thể chen chúc trong xe tràn đầy mùi mồ hôi uống nước khoáng và ăn một chút bánh bích quy. Đi gia sư về còn phải làm việc nhà, chuẩn bị môn học cho ngày mai. Hắn chỉ là một người con trai còn đang học, nhưng hắn đã phải gánh lên mình cuộc sống và tương lai của chính mình và em gái. Đã bận rộn làm việc vất vả nhiều năm rồi, Lý Bán Trang nhìn anh trai ngày càng cao, anh tuytrưởng thành nhưng vẫn chưa chín chắn, nhưng anh đã dùng đôi vai của một thanh niên chưa chín chắn ấy gánh lên mình quá nhiều trách nhiệm, tích lũy được bao nhiêu vất vả chua sót khổ cực.
Chính là như thế, anh trai lặp đi lặp lại vất vả mới có thể bỏ ra một khoản tiền như vậy. Anh lại mua điện thoại mang đến cho cô, thỏa mãn cái tâm hư vinh muốn khoe khoang với bạn bè của cô bé.
Lý Bán Trang là một cô gái bình thường, các cô gái sinh ra với lòng hư vinh cô cũng có, nhưng so sánh với anh trai, những cái đó tính là gì? Ánh mắt của Lý Bán Trang ê ẩm, nước mắt thế nào lại không khống chế nổi làm lông mi dài ướt đẫm, không phải cảm động, chỉ là đau lòng, đau lòng muốn chết….
- Anh….
Lý Bán Trang chạy đến ôm vai Lý Lộ Từ, ở trên vai anh trai òa khóc. Người anh trai này, cần một người chị dâu như thế nào Lý Tử mới đồng ý giao anh trai cho cô ấy đây.
Lý Lộ Từ ra vẻ không có gì vỗ vai em gái, hiểu được nước mắt của em gái, trong lòng ấm áp, đừng nói lần này kiếm tiền được dễ dàng, chính là dù có vất vả như thế nào nữa, chẳng lẽ không đáng giá sao?
- Anh lần này kiếm được không ít tiền. Em không nhìn thấy đồ dùng trong nhà và đồ điện đều thay đổi không ít sao?
Lý Lộ Từ cầm lấy bả vai của cô, giúp cô đứng lên:
- Đừng đau lòng không đúng chỗ nữa, lần này anh kiếm được tiền rất dễ.
Lý Bán Trang nghi hoặc nhìn hắn, cô căn bản là không nghĩ đồ dùng điện là Lý Lộ Từ tự bỏ tiền của mình đổi được, tủ lạnh lớn như vậy, bán ở thị trường là trên vạn.
Lý Lộ Từ đưa An Nam Tú đi biểu diễn, sau đó sự viêc mua đồ dùng cũ ở chỗ An Tri Thủy nói với cô ấy.
- Biết thương tâm sai, cảm động không đúng chỗ, anh không nên nói cho em, như vậy em mới có thể cảm thấy người anh trai này tốt vô cùng.
Lý Lộ Từ cười cười, vươn tay đến giúp cô lau nước mắt.
Ngón tay cái của hắn hơi thô ráp, như một cái kén mỏng cọ sát lên da thịt non mềm của cô, ấm áp. Lý Bán Trang vẫn rất đau lòng, bởi vì kiếm tiền cũng không phải thường xuyên có thể kiếm được, nếu chi tiêu ít có thể giảm bớt vất vả về sau cho anh. Nghĩ đến An Nam Tú lại có thể tiêu hết năm vạn đồng trong một ngày , Lý Bán Trang hối hận về cái đề nghị vui đùa kia của mình, nếu có người chị dâu như An Nam Tú anh trai bán mạng đi cũng không nuôi nổi cô ta.
-Điện thoại mua ở cửa hàng trên mạng, rẻ hơn ở bên ngoài hai ngàn.
Nhìn thấy tinh thần của Lý Bán Trang vẫn không vui, Lý Lộ Từ như làm gì đó sai, cần phải nói rõ ràng để tìm lý lo giải thích, cầu xin tha thứ.
Lý Bán Trang nghĩ một chút, quyết định không cất điện thoại vào hộp nữa, mang đến trường học bán đi, bởi vì cái loại điện thoại này hàng chợ rất thiếu, đại đa số các nơi đều phải đặt trước, giá cả rất cao.
Anh trai khẳng định là không cho phép, nhưng Lý Bán Trang tuyệt đối không có khả năng để cho bản thân yên tâm thanh thản dùng cái diện thoại này. Có một người anh như vậy, những người khác muốn hư vinh gì mới có thể có được thỏa mãn như vậy? Cô đã hơn người ngoài cái hạnh phúc được kiêu ngạo và hưởng thụ sủng ái rồi, còn cần cái đồ dùng này làm gì?
Sau khi bán đi, tiền mua điện thoại giữ lại, tiền kiếm được có thể mua cho anh trai một bộ quần áo cũng không tồi, sau đó mua một chút len sợi, đan cho anh một cái khăn quàng cổ, một cái mũ, một đôi găng tay. Bắt đầu từ bây giờ tranh thủ thời gian làm lúc tan học, đợi đến trời lạnh, cũng tương đối hoàn thành rồi. Như vậy anh đi làm gia sư, cho dù nắm cái cán sắt lạnh buốt trên xe bus, tay cũng sẽ không lạnh nữa.
Lý Bán Trang tính toán, lại nhớ lại quá khứ trước đây liền ôm lấy cổ Lý Lộ Từ, ghé vào bờ vai của hắn, anh trai và em gái, gắn bó làm bạn nhiều năm như vậy, sau này cô sẽ sưởi ấm cho anh trai, cả đời đều như vậy.
biglove