Vì Cái Gì Các Nam Chủ Truy Ta!!!

Chương 44: Chương 44





Q-Q "tui sai rồi, tui hổng dám nữa"
nhìn Hy tử chu chu miệng quỳ trước mặt, ta cùng tím rịm đồng loạt thở dài.

tên hy tử đúng là to miệng mà.

y gào một tiếng cả thuyền đều nghe, giờ thì hay rồi, ngày mai làm sao mà ta dám vác mặt nhìn người đây.

ánh mắt ai ngại thăm dò của dì chủ bếp khiến ta không dám nhìn thẳng, còn có ánh mắt cổ vũ của mấy tên đồng nghiệp, lần đầu ta nhận ra, hóa ra khả năng tiếp thu của người cổ đại còn tốt hơn người hiện đại rất nhiều.
"trừ một năm thưởng.

ngươi ngày mai đi giải thích cho rõ ràng, nếu không cuối tháng này cũng không cần nhận lương đâu."
uống hết bình nước thứ ba, tím rịm rít ra một câu.

ta cũng có chút đồng tình.

lần trước làm nạn nhân thì thôi, lần này còn bị bắt quả tang tại trận.

rõ ràng thanh thanh bạch bạch, vì một câu của Hy tử lại bị cả thuyền chê trách.

chung quy cũng đều tại hắn trói ta lại mà.
"Lão gia~ A Chiêu, ngươi mau thổi gió giúp ta đi."
Hy tử nhích nhích đến gần chỗ ta, định nói thầm nhưng giọng hơi to, cho nên không chỉ ta nghe rõ mồn một mà cái ly sứ trong tay tím rịm cũng anh dũng hi sinh.

hắn là tưởng thật đấy à? còn thổi gió? yêu phi chắc mà thổi gió cạnh tai quân vương???
"Hy tử, ngươi mới bị cắt lương thì chưa đủ đúng không? được!! ta lập tức giúp ngươi thổi!!!" nói rồi, ta lập tức quay ngoắt sang phía tím rịm.

tuy cá chắc là đường nhìn nóng hổi ấy không dành cho ta, nhưng nó phải qua gáy ta rồi mới chạm đến đích, cho nên, hy tử à, người phen này chết rồi.

"Lão gia, hy tử nói hắn muốn xuống biển bắt cá chuộc tội, tiện thể chà hố xí một tháng.

tiền lương từ nay không cần nữa."
"thật sao? tuy rằng bóc lột nhân viên là việc không đúng dắn nhưng làm một cấp trên tốt, ta đích thực nên thỏa mãn ước nguyện của cấp dưới.

nếu y đã cầu xin như vậy thì ta cũng chỉ đành thuận theo ý y vậy." ta cùng tím rịm gian trá cười đểu, đúng chiêu kẻ xướng người họa, thay đổi trắng đen.

Hy tử cũng không ngoại lệ ôm chặt chân ghế, vừa khóc vừa nài nỉ, nhìn cũng thấy rất chuyên nghiệp.

Làm gì có ai có thể khéo léo ôm chân ghế trong tư thế quỳ, còn tiện thể chùi nước mũi lên người ngồi trên ghế, càng nhìn càng đáng đánh.
"ngươi mà còn chùi nước mũi lên áo ta nữa thì từ nay không cần ăn đâu." Giật cái vạt áo dính đầy nước mũi vài lần không được.

ta trực tiếp cởi áo ngoài chạy sang phía đối diện.

cũng may người cổ đại mặc nhiều lớp, chứ như hiện đại có mỗi cái áo thun, cởi cái là ở trần mất tiêu rồi.
"được rồi, hình phạt từ ngày mai thi hành.

Hy tử, ngươi về trước đi.

nếu ngày mai ta còn nghe thấy lời nào không phải,.......không cần ta nhắc chứ nhỉ." Tím rịm mắt sắc như dao, ghim chặt trên người Hy tử.

hắn nhanh chóng gật đầu rồi lui ra ngoài.
nói thật, quen hy tử chưa lâu nhưng hắn chung quy là không giống với mọi người cho lắm.

tuy rằng hắn cũng ham ăn giỏi phá, cùng ta bày không ít trò nhưng chung quy cũng không giống lắm.

cứ như cách hăn bước ra khỏi phòng lúc này.

đây căn bản là xả hội cũ, cho dù hắn có không bán thân ở đợ thì cũng vẫn là cấp dưới.

vừa bị cắt lương trừ thưởng xong mà vẫn có thể cao ngạo như một con công thế kia thì đúng là hiếm thấy.
thấy hy tử sắp rời khỏi phòng, ta cũng lập tức lén lút theo chân.

hỏi ta vì sao không ở lại? ta mới không có bị điên mà ở cùng quả cà thôi này.

ai biết hắn có nổi hứng muốn trói ta lại oánh không.

vừa nãy đã chứng thực, thể lực ta không bằng người, đánh nhau với hắn thì chỉ có chịu thiệt mà thôi.
"đứng lại."
ngay lúc ta kịp thò một chân ra khỏi cửa, giọng tím rịm vang lên.

chắc...!không phải gọi ta đâu a~ nghĩ thế, ta nhẹ nhàng đặt chân xuống, tiếp tục công cuộc chạy trốn của bản thân.
"Văn Chiêu.

chuyện giữa hai ta còn chưa bàn xong, ngươi định đi đâu?"
dành ra vài giây ổn định tâm tình, ta quay lại nói:
"Lão gia, nửa đêm nửa hôm, canh ba gà gáy, chúng ta cũng không có chuyện gì gấp đến vậy đúng không?"
tím rịm dường như hiểu được cái nhìn nóng bỏng của ta, ho khan vài tiếng.

hắn chắc cũng hiểu được, vừa ăn quả đắng xong còn muốn thêm nắm dặm muối thì chính là phương thức tìm chết kiểu mới.

nam nữ còn phải tìm đêm trăng thanh gió mát để hẹn hò, hai tên đang bị hiểu nhầm là gay còn muốn khóa cửa trong phòng hu hí, à không dạ đàm nửa đêm, đây khác nào dâng mỡ lên miệng mèo.
"Ngày mai ta hơi bận, không bằng bàn luôn cho xong.

người áo lam,...!ngươi quen sao?"

"Áo lam?"
ta ngẩn người.

ta có quen ai áo lam không nhỉ? không phải đen đỏ...!hay là vị Lam y tiên sinh kia?
"ngươi biết?"
tím rịm nhìn thấy vẻ đờ ra trên mặt ta liền hỏi.

ta nên nói sao nhỉ, biết hay không biết đây.
"vị lam y đó làm gì sao?"
"y cho ngươi lọ thuốc này.

nói là tiêu sưng, còn mang cho ngươi một gói trái cây sấy, một ít trà hoa, một ít ngân lượng, một ít, y phục, một ít..."
nghe cái đống là tím rịm liệt kê, ta lập tức hoa mắt chóng mặt.

cái này là ý gì.

ta còn chưa gặp y lần nào, sao y lại đối với ta tốt như thế a.

lần trước một túi đồ không nói, lần này còn mang theo nhiều thứ như vậy.
"ta...!ta thật sự không quen y.

khoan đã, y ở trên thuyền? y là người của thương đội?" mải nghĩ đến chuyện y tặng cái gì, ta lại quên mất làm sao y có thể ở trên thuyền.

ta đang lúc lênh đênh trên biển như thế này, y làm thế quái nào mà đến thăm được.
"không phải.

ngươi thực sự không biết y?" tím rịm nhìn ta một lúc rồi trả lời.

ta cũng không thấy lạ khi bị nghi ngờ.

một người không thân không quen đột nhiên tặng ngươi túi này túi kia, không phải quá vô lý sao.
"thật mà.

lúc ta chạy trốn với Thất Dịch thì gặp được y.

chỉ có thất dịch gặp được thôi, ta chỉ biết là y tặng cho ta rất nhiều thứ a.

y đúng là người tốt mà, cực kỳ hảo tốt bụng luôn đó."
"thế nếu ta nói y là đồng bọn với cái người muốn giết ngươi thì sao?"
nhìn tím rịm khinh khỉnh, ta bắt đầu cân nhắc tính thực tế trong lời của y.

Lam y tiên sinh đó tốt bụng như thế sao có thể là đồng bọn với Tô Thanh Tuyết.

mà không đúng, hay hắn là nam phụ? chẳng phải nữ chính nào cũng có vài cái lốp xe dự phòng sao? tuy rằng cô ta có nhưng sáu món nhưng cũng không ai nói là không thể có thêm vài cái lốp dự bị đúng không nào.
"được rồi, đừng có trưng ra bản mặt như trời đất sụp đổ nữa.

ta không biết y có phải đồng bọn với cô ta hay không nhưng hai người đó chắc chắn biết nhau.

mấy thứ này, vứt đi thì hơn."
"không được, của ta." Nhanh tay lao đến giật lại đống đồ trong tay tím rịm, ta gào lên.

ở trên thuyền cơm canh không thiếu nhưng thiếu rất nhiều đồ ăn vặt có được không hả? ta làm sao có thể để tím rịm tiễn hết các thiên sứ đang vỗ cánh trước mặt ta chứ.
"đồ người lạ cho ngươi cũng dám ăn? ngươi không sợ bị độc chết sao?"
"xì, ngươi làm như ai cũng giống như ngươi người người muốn diệt vậy.


đằng nào cũng ăn một túi rồi, ăn thêm một túi nữa cũng chẳng khác gì đâu."
"không được ăn.

ngươi cho là số người muốn giết ngươi ít chắc.

ngươi tự xưng thứ hai thì chẳng ai dám xưng thứ nhất đâu."
cứ như thế, ta cùng tím rịm bắt đầu màn giành giật đánh nhau giành kẹo mãi cho đến khi dì chủ bếp tiến vào ngăn cản.

dù rằng cuối cùng tất cả đồ ăn đều bị dì chủ bếp tịch thu nhưng ta không thể phủ nhận, nhờ có đêm hôm nay mà quan hệ của ta cùng tím rịm tốt hơn rất nhiều.

ông cha nói không sai, anh em đánh trước thân sau, hai người bọn ta đều nhìn thấu tim đen của đối phương nên quan hệ ngày càng tốt đẹp.

ta bỗng có một suy nghĩ to gan.

chi bằng ta đầu quân vào đoàn tím rịm, cùng y chu du tứ hải nhỉ? Hai người chung quy vẫn hơn một, có vầng hào quang nam chính che dấu, ta chắc mình sống cũng sẽ dễ dãi hơn nhiều.

thay vì ngày đêm thấp thỏm bị người phát hiện, không bằng ta cứ trực tiếp trốn luôn trong ổ địch không phải hơn sao, chính là nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất đó.

rồi sau đó ta chỉ cần biến thành trợ thủ no1.

của nữ chính, gán ghép cô ta với tím rịm, vậy đời ta không phải như rải hoa rồi sao.

ôm theo hy vọng về tương lai tươi sáng, ta phiêu phiêu trôi ra khỏi phòng.
"À mà này, người không biết không có tội nhưng ta vẫn phải nhắc ngươi thì hơn.

đừng có câu trước thất dịch câu sau thất dịch, cái tên này chỉ có nhiếp chính vương mới có thể gọi thôi.

gọi y thế tử, tên húy của Thất vương gia không phải cứ tùy tiện mà gọi được đâu."
"hả???"
"còn có, tránh xa Hy tử ra.

y cũng không phải người ngươi nên chọc đâu, cơ mà họa trên đầu ngươi không ít, thêm một cái bớt một cái cũng chẳng có ý nghĩa gì."
nhìn tím rịm nháy mắt với ta một cái, ta giống hệt như bị một gáo nước đá xối lên đầu.

thiên hạ càng ngày càng khó hiểu.

đến Thất Dịch mà cũng là vương gia?? còn tên Hy tử kia, cũng lại con ông cháu cha chắc.

người ta nói gần vua như gần cọp, ta tuy chưa gần tên vua nào nhưng xung quanh lại càng nhiều mấy tên chẳng kém gì vua một cõi.

đánh thêm một dấu nữa trong khả năng tìm chết của phản diện, đó là, rất biết lực người để đắc tội, chuyên thu hút loại quan to quyền quý.

chứ nếu y chỉ quậy phá trong xóm, giỏi lắm cũng chỉ là tiểu ác bá, làm sao có thể đảm nhiệm hai chữ ma quân chứ.

chức ma quân truyền thì truyền rồi, nhưng cái vận rủi này, ta rốt cuộc là có thể truyền không đây..