Vạn Giới Vĩnh Tiên

Chương 217: Q.13 - Chương 6





Bọn Tôn Lập chìm trong kinh đào hãi lãng, trước mặt ma cầm thì pháp bảo họ mới có thậm chí không chống nổi.
Gần như cùng lúc, Tôn Lập, Sùng Bá, Chung Mộc Hà thi triển đại hình chiến tranh pháp khí nhắm vào Hồ Chửng.
"Oành!"
"Oành!"
"Vù!"
Hai khẩu Thiên môn long pháo, một Bách điểu kiếm hạp, cùng bắn ra.
Ba ma tu cả kinh: "Không xong! Mau xuất thủ!"
Thiên môn long pháo có trận pháp gia mật cố, không ngờ Tôn Lập có thể sử dụng.
Họ đã biết Bách điểu kiếm hạp, Hồ Chửng đã chuẩn bị, xích hoàng sắc đại tán xòe ra, dòng tinh quang va vào thì bị sức mạnh nhu hòa nhưng cực dẻo cai tách đôi.
Nhìn từ xa, bên ngoài đạm hoàng sắc quang tráo là ngân quang đẹp đẽ, người ngoài khó lòng hiểu rõ uy lực.
Hai khẩu Thiên môn long pháo không hề khách khí bắn tới.
"Oành! Oành!" Hoàng sắc đại tán tan nát, chín cái đầu lâu ăng tứ tán, Hồ Chửng tơi tả, nộ hầm lên: "Phá hoại âm luật của ta, muốn chết!"
Y giơ ma cầm bổ mạnh.
Hắc sắc hỏa diễm cuồn cuộn như sóng biển dâng trào.
Chung Mộc Hà hừ lạnh bước lên, quang mang chi lãng sau lưng dấy lên, hóa thành mười tám dòng, đấu với hắc sắc hỏa diễm chi hải.
"Ầm, ầm, ầm...”
Chung Mộc Hà và Hồ Chửng cùng hơi lắc người. Hồ Chửng hầm hừ: "Chân nhân lão tổ? Ngươi là Chung Mộc Hà? Chưa chết hả...”
"Yên tâm, ngươi có chết thì lão tổ cũng không sao!"
Sức mạnh của cả hai dâng cao, quấn lấy nhau.

Sùng Bá hướng Thiên môn long pháo vào trường cung ma tu rồi bắn.
Trường cung ma tu không dám ngạnh tiếp, linh xảo tránh đi rồi bắn tiếp. Sùng Bá chật vật kéo Thiên môn long pháo tránh được, ma tu bắn tiếp ba mũi tên khiến bọn Giang Sĩ Ngọc trọng thương thổ huyết.
Ma kỵ sinh đôi lao tới, Bách điểu kiếm hạp của Tôn Lập do hai nhất cấp thú binh kéo nên khá nhanh, nhưng còn kém xa ma kỵ.
Một ma kỵ ở trong hỏa diễm lưu tinh giơ tay, một trong tám hỏa cầu đổ vào Tôn Lập.
Tôn Lập tránh đi nhưng hỏa cầu đột nhiên nổ tung.
Uy lực cực độ hết Tôn Lập văng đi mấy chục trượng, đau đớn vô cùng. Hai nhất cấp thú binh kéo Bách điểu kiếm hạp mất mạng, Bách điểu kiếm hạp lần trong bùn.
Tôn Lập định xuống, ma kỵ còn lại chỉ tay, một hỏa cầu nổ tan Bách điểu kiếm hạp!
Lòng gã chìm xuống.
"Ha ha,” ma kỵ sinh đôi cười to, hai viên hỏa diễm lưu tinh bắn tới, Tô Tiểu Mai và Sùng Dần kêu to: "Tôn Lập chạy mau!"
Cả hai liên thủ định ngăn ma kỵ, ngọn lửa nổ vang, cả hai văng đi. Tô Tiểu Mai còn ở trên không, xòe tay ra, man văn xuất hiện, quy xác vu khí hiện lên, độc tố hút từ Chung Mộc Hà “còn giữ" trong đó rải lên.
Khói độc bốc lên, lưỡng đại ma kỵ không dám chậm chễ, móc linh đơn giải độc ra uống.
Chung Lâm vô thanh vô tức lướt tới, giang tay xông vào hỏa diễm lưu tinh, ôm lấy một ma kỵ.
Ma kỵ cười lạnh, con mát trái không có trong trắng chợt bắn ra kim quang đại chùy đấp xuống Chung Lâm. Choang! Linh thể của y suýt tan!
Tôn Lập quát to: "Chung Lâm lùi mau!"
"Xoạt...", Mãng long tỏa liên thẳng lến, quấn lấy chân ma câu rồi kéo mạnh, ma câu gầm lên, đứng lại, so sức với Tôn Lập.
Sùng Bá xuất hiện, chụp lấy sợi xích, ma câu ngã nhào.
Ma kỵ rơi xuống.
Chung Lâm đào thoát, trước khi đi còn chụp lên tay ma kỵ. Cánh tay đó xám đi.
"Muốn chết!"
Ma kỵ gầm vang, thực lực Hiền nhân cảnh đệ lục trọng hiện rõ, vỗ lên Mãng long tỏa liên. Trong lòng tay hình thành ma văn như vật sống, bò theo sợi xích lên mình Tôn Lập và Sùng Bá. Hắc ảnh lóe lên, cả hao hộc to, mũi xì máu đen.
Sợi xích bị ma kỵ vỗ vào rung lên, Mãng long tỏa liên không bị khống chế quất lên cả hai.
"Cách!" Xương sườn Tôn Lập và tay Sùng Bá đều gãy.
Bảy hỏa cầu quanh hỏa diễm lưu tinh kia rít lên đổ tới.
Cả hai cố lách mình tránh.
"Ầm, ầm, ầm...”
Sau tràng tiếng nổ, cả hai đầy máu, tình huống mười phần tồi tệ.
Ma kỵ thấy mất mặt, đường đường Hiền nhân cảnh đệ lục trọng, đấu với hai kẻ cắc ké còn vất vả thế này thì nổi giận, hỏa diễm lưu tinh ngưng tụ ba mươi sáu hỏa cầu, như liên châu pháo bắn tới.
"Bọn chuột bọ, diệt hết đi, đừng phí thời gian nữa!" Ma kỵ gầm lên.
Hai người kia gật đầu.
Trường cung ma tu xòe năm ngón tay, kim quang tụ lại rất sáng, bốn mũi ám kim trường tiễn xuất hiện, y không nhắm vào ai mà bắn lên không, tên bay lên mây, hóa thành mưa tên rợp trời bao trùm chiến trường.
"Oành, oành...", Đông Phương Phù và Lý Tử Đình tựa lưng vào nhau, sau cùng Đông Phương Phù bị hất pháp khí vào mưa tên, cả hai văng đi.
Giang Sĩ Ngọc kêu lên thê thảm lao tới, mưa tên không ngừng.
Giang Sĩ Ngọc trúng liền ba mũi tên nhưng mặc kệ, che chở cho họ, gầm vang ném yêu đơn rải ra hồng quang, thất khiếu không ngớt chảy máu.

"Ha ha ha...”
Ma kỵ còn lại nổ tung hỏa diễm lưu tinh, hóa thành tám cây thương lửa, nhắm chuẩn một người ném ra.
Mây lửa bốc lên, Giang Sĩ Ngọc, Tô Tiểu Mai, Chung Lâm, Đông Phương Phù, Sùng Dần ngã nhào.
Tôn Lập dùng đại đỉnh bảo vệ mình và Sùng Bá, Sùng Bá gầm lên lao ra, ôm lấy Sùng Dần.
Tứ đại ma tu thản nhiên, kết quả gần như như đã được tính trước, hai bên quá cách biệt về thực lực.
Chung Mộc Hà nghiến răng, chọc lên mình, theo bắc đẩu thất tinh, bảy tia máu phun ra.
"Vù!"
Linh quang sau lưng dấy lên, công lực của Chung Mộc Hà quay về Chân nhân cảnh đệ nhất trọng, chụp tay ra, năm đạo linh lực hồn hậu quấn lấy ma cầm của Hồ Chửng mà đập, hất cả người và đàn đi mấy trăm trượng.
Chung Mộc Hà không nhìn, lao về phía lưỡng đại ma kỵ.
Sau lưng, linh lực như sóng biển xô vào hai ma kỵ.
Hai ma kỵ cùng ngựa văng đi.
Trường cung ma tu bắn liền bốn mũi tên, đều bị Chung Mộc Hà chặn lại, Chung Mộc Hà chụp lấy y bẻ mạnh tay khiến y đau toát mồ hôi, trường cung ma tu văng đi đập vào đỉnh núi.
Chân nhân lão tổ, bá khí vô song.
Chung Mộc Hà nhìn Tôn Lập, mắt đầy vô lực: "Đi mau...”
"Phụt!" Bảy huyệt đạo phun máu đoạn y mới gục xuống.
Ma tu hớn hở!
Tôn Lập vội đỡ Chung Mộc Hà, lòng buốt lạnh.
Tứ đại ma tu đều thụ thương! Tôn Lập định xông lên thì Võ Diệu và La Hoàn quát: "Tiểu Hắc!"
"Xoạt!"
Không gian dao động, Tiểu Hắc nhảy ra.
Tôn Lập chưa hiểu gì thì Tiểu Hắc lắc lắc mớ lông đen, kim quang rực lên.
"Gừ!"
Tiểu thú biến hóa thành cự thú dài sáu trượng, đầu rồng thân hổ.
"Mau lên không thì không kịp!" Võ Diệu và La Hoàn giục, Tôn Lập nhảy lên lưng Tiểu Hắc, Tiểu Hắc gầm vang lao đi.

Tôn Lập cuống lên: "Tiểu Hắc, còn những người khác!"
Tiểu Hắc đành ngoái đầu, vòng lại đón hết.
Lưỡng đại ma kỵ đuổi theo.
"Tiểu Hắc, mau lên!"
Tôn Lập vừa nói vừa thả hết nhất cấp thú binh ra cầm chân lưỡng đại ma kỵ.
Lưỡng đại ma kỵ lại phát hỏa diễm lưu tinh, phân thành ba mươi sáu hỏa cầu cùng bắn tới, thú binh lập tức tan xác.
Lưỡng đại ma kỵ đuổi sát, Tiểu Hắc lần đầu biến thân, vốn chưa thích ứng, lại mang theo ngần ấy người, tốc độ bị ảnh hưởng, ma kỵ càng đuổi càng gần, Tôn Lập nóng lòng: "Tiểu Hắc, mau lên!"
Tiểu Hắc gầm vang, càng lao lên càng cao, mở ra một không gian thông đạo, lao thẳng vào.
Chỉ cần vào không gian thông đạo là an toàn.
Ma kỵ vẫn theo sát, cùng cười găn, hai con mắt không có con ngươi bắn ra, là một cây kim quang đại chùy và ma ấn!
Sùng Bá gầm lên: "Tránh ra!"
Tôn Lập lách mình, Thiên môn long pháo khai hỏa.
"Oành!"
Lưỡng đại ma kỵ tránh đi, lúc đuổi tới thì Tiểu Hắc đã vào không gian thông đạo.
Không gian thông đạo phong bế, lưỡng đại pháp khí đánh hụt.
Lưỡng đại ma kỵ phẫn nộ gầm vang.
Hồ Chửng và trường cung ma tu đuổi theo, giậm chân: "Không ngờ chúng có thượng cổ thần thú!"
Trường cung ma tu đau đến nhăn mặt: "Không sao, chúng không chạy xa được, lão tặc đó không xong rồi, chúng ta chia ra tìm, tìm được phải xé xác chúng!"