Tu La Võ Thần

Chương 310: Chớ ồn ào



Thực ra tính thời gian thì ngày Kỳ Lân Vương Phủ xử trảm Tề Phong Dương còn chưa đến, nêu như Sở Phong cưỡi Tiểu Bạch đến Kỳ Lân Vương Phủ vẫn còn kịp. Mà Sở Phong lại gấp rút lên đường như vậy đó là vì mục đích trước mắt của hắn không phải là Kỳ Lân Vương Phủ mà Bách Thúc Câu. Sở Phong nhất định sẽ cứu Tề Phong Dương nhưng hắn tuyệt đối sẽ không mù quáng đi chịu chết.

Dưới tình huống này, kỳ thực trước hết Sở Phong nghĩ tới không phải là đơn thân độc mã xông vào chốn đàm rồng hổ nguyệt mà là cầu cứu lão bằng hữu của Tề Phong Dương, vị cao nhân ẩn cư ở Bách Thúc Câu kia.

- Vãn bối Sở Phong có việc bái kiến tiền bối, mong rằng tiền bối có thể cho vãn bối gặp mặt một lần!

- Tiền bối? Tiền bối à! Chắc chắn tiền bối có ở đây! Vãn bối có chuyện quan trọng muốn bàn bạc cùng ngài!

Sở Phong đi đến đỉnh núi kia, cũng không trực tiếp phá kết giới bước vào trong đó mà đứng ở trên đám mây trắng hành lễ một cách lễ phép.

Bởi vì đã trải qua chuyện lần trước, Sở Phong đã hiểu một chút về tình hình ở đây từ Tề Phong Dương. Sở Phong cho rằng vị cao nhân thần bí ẩn cư ở nơi này rất có thể là một quái nhân lập dị. Đối với người như vậy, nhất định phải lễ phép, nếu như có chút lơ là rất có thể sẽ rước lấy giận dữ mà thôi.

Tuy nhiên sau khi kêu gọi hồi lâu không có hồi âm thì Sở Phong cũng không xông vào. Sau đó hắn cúi đầu một cái, nói:

- Tiền bối, vãn bối quả thực có chuyện quan trọng muốn nhờ, thứ cho vãn bối vô lễ.

Sở Phong vừa nói vừa xông vào kết giới, sau khi đến nơi này đứng ở trên đám mây bên ngoài cung điện kêu gọi hồi lâu không có kết quả thì Sở Phong liền đem tinh thần lực khuếch tán ra, nhưng hắn lại kinh ngạc phát hiện bên ngoài cung điện có một tầng kết giới rất mạnh, không chỉ khó đánh phá mà ngay cả tinh thần lực cũng bị nó cắt đứt.

- Tiền bối, vãn bối không biết rốt cuộc ngài có ở nhà hay không, thế nhưng hiện tại Tề Phong Dương tiền bối đang gặp đại nạn, hai ngày sau sẽ bị Kỳ Lân Vương Phủ xử trảm. Vãn bối hy vọng ngài có thể nể tình quan hệ giữa hai người mà cứu huynh ấy một mạng!

Dưới tình huống không cách nào bước vào cung điện, Sở Phong chỉ có thể lớn tiếng la hét, nhưng vẫn không nhận được bất cứ hồi âm nào.

- Sở Phong à bỏ đi, đừng nên cầu xin hắn, không phải Tề Phong Dương đã nói rồi sao, người này cũng hiểu rõ chuyện tình của Thanh Châu, tin rằng không cần ngươi thông báo thì hắn cũng đã sớm biết chuyện Tề Phong Dương gặp nạn. Bất kể hôm nay hắn có mặt ở nơi này hay không thì chắc chắn hắn đã biết chuyện Tề Phong Dương. Mà hắn lựa chọn trầm mặt không nói đã chứng tỏ hắn là một người bạc tình, sẽ không vì một mạng của Tề Phong Dương mà bại lộ hành tung của mình.

Đản Đản u oán khuyên nhủ.

Giờ khắc này, Sở Phong rất khó xử, hắn không phải không hiểu đạo lý này nhưng hắn muốn tranh thủ thêm một lần, bởi vì trước mắt chỉ có vị cao nhân thần bí này mới là hy vọng duy nhất có thể cứu Tề Phong Dương mà thôi.

Thế nhưng tính thời gian thì Sở Phong không thể không rời khỏi nơi này, trước khi đi, Sở Phong không cam lòng còn để lại một phong thư ở trước cổng, nội dung cũng là mong vị cao nhân này có thể cứu Tề Phong Dương một mạng.

Cuối cùng, Sở Phong đã uổng công đi chuyến này, mang theo tâm trạng mất mác bất lực dứt khoát chạy về hướng Kỳ Lân Vương

Phủ, hắn thề phải cứu được vị đại ca kết nghĩa - Tề Phong Dương của mình.

Thời gian trôi qua như thoi đưa, thắm thoát đã đến này xử trảm Tề Phong Dương. Ngày này, ở hình phạt tràn bên ngoài Kỳ Lân Vương Phủ tụ tập các thế lực, đại nhân vật của các tông môn khắp Thanh Châu.

Hầu như tất cả người có mặt mũi ở Thanh Châu đều đến, bọn họ đều không muốn bỏ qua thời khắc một đại nhân vật danh chấn Thanh Châu bị xử trảm.

Bên ngoài sân hình phạt là biển người đông nghìn nghịt, mà Tề Phong Dương lại bị xích sắc khóa chặt toàn thân, ngay cả miệng cũng bị khóa thật chặt. Trên người hắn chằn chịt vết thương, khí tức yếu ớt nằm ở trên hình phạt đài cao gần mười bốn thước. Phía trên thân thể của hắn là một lưỡi đao sắc bén, chỉ cần lưỡi dao rơi xuống thì Tề Phong Dương chắc chắn sẽ bị chém thành hai đoạn.

- Ai, một nhân vật tốt bị chết như vậy thực quá đáng tiếc!

- Đúng vậy, ở Thanh Châu chúng ta khó lắm mới xuất hiện một vị cao thủ Thiên Vũ Cảnh nhưng cuối cùng lại bị giết như vậy.

- Không có gì đáng tiếc cả, hắn chính là tự gây nghiệt không thể sống, nếu như hắn thành công giết chết phủ chủ đại nhân thì không phải càng thêm đáng tiếc sao? Dù Tề Phong Dương có mạnh hơn nữa cũng không mạnh bằng phủ chủ đại nhân được.

Giờ khắc này, có người cảm thấy đáng tiếc cho Tề Phong Dương, cũng có người cảm thấy Tề Phong Dương đáng chết. Tuy nhiên lúc tất cả mọi người đều đặt sự chú ý lên hình phạt đài thì Sở Phong đã lẻn vào bên trong Kỳ Lân Vương Phủ.

Phủ chủ Kỳ Lân Vương Phủ là người Lâm Thị tên là Lâm Mạc Ly, tin rằng chính bởi vì nguyên nhân này nên hắn mới không thể tha thứ cho Tề Phong Dương cũng bước vào Thiên Vũ Cảnh. Bởi vì điều này hoàn toàn uy hiếp đến ngôi vị phủ chủ của hắn.

Bất quá đối với Sở Phong mà nó thì đây không phải là trọng điểm mà trọng điểm chính là Lâm Mạc Ly có một đứa con trai, đây là đứa con trai duy nhất của hắn. Lâm Mạc Ly đối với con trai hết mực cưng chiều.

Tuy nhiên đáng tiếc là con hắn lại là một phế vật, chẳng những tư chất tu võ cực kém mà cả ngày ham mê nữ sắc, là một trong những tồn tại phế vật trong thế hệ trẻ của Kỳ Lân Vương Phủ.

- Bảo bối à nàng đẹp quá, là người đẹp nhất trong tất cả những nữ tử mà ta đã gặp, ngoan ngoãn nghe lời chớ lộn xộn, ta sẽ cưới nàng làm vợ, ban cho nàng vinh hoa phú quý tài nguyên vô tận để nàng trở thành cao thủ tu võ.

- Đừng mà đại nhân, xin đại nhân buông tha cho ta, ta không muốn vinh hoa phú quý, không muốn tài nguyên vô tận, ta không muốn trở thành cao thủ tu võ, ta chỉ muốn về nhà thôi.

Ở bên trong một cung điện sang trọng, trên một chiếc giường lớn có một nữ tử dung mạo xinh đẹp đang co rút trong góc, toàn thân nàng run rẩy khóc thút thít.

Mà ở một nơi khác trên chiếc giường lớn có một tên mập mạp quần áo xốc xếch đang nhìn chằm chằm vào vị thiếu nữ này, giống như là lang xói đang nhìn con mồi của mình, hắn thèm ăn đến chảy cả nước dãy. Tên này chính là Lâm Xung nhi tử của Lâm Mạc Ly.

- Đồ đàn bà thối, ngươi đừng giơ cái bộ mặt không biết xấu hổ ra như vậy, nếu như ngươi không phục tùng ta thì ngươi có tin là ta sẽ giết cả gia đình ngươi hay không? Sau đó đem ngươi ném tới quân doanh để cho hộ vệ của Kỳ Lân Vương Phủ ta chơi ngươi, chơi cho đến khi nào ngươi chết!

Thấy mềm không được thì khuôn mặt Lâm Xung lập tức thay đổi, bắt đầu chuyển sang mạnh bạo.

- Đừng, nghìn vạn lần đừng thương tổn đến người nhà của ta!!

Quả nhiên vừa nghe Lâm Xung nói thế thì vị thiếu nữ ấy liền quỳ xuống cầu xin tha thứ.

- Hừ, vậy thì ngoan ngoãn chớ lộn xộn, phải phối hợp, cái ta không thích nhất chính là nữ nhân không chịu phối hợp, những nữ nhân không chịu phối hợp đều bị ta cấp cho sủng vật của ta.

Lâm Xung vừa nói chuyện vừa chỉ chỉ vào một vật có tướng mạo hung dữ ở một góc phòng, hai mắt nó đỏ ngầu như mãnh thú. Lúc này mãnh thú đang ăn cái gì đó, nhìn kỹ chính là một con người.

Lâm Xung nói không sai, những nữ nhân không chịu phối hợp với hắn đều bị hắn đưa cho con thú dữ đó. Nhưng hắn chưa nói cho thiếu nữ biết những nữ nhân chịu phối hợp với hắn cũng đều bị ném cho con thú này ăn thịt cả.

- Ta nghe lời ngươi, cái gì cũng nghe lời ngươi.

Thiếu nữ bị dọa sợ hãi, vừa khóc thút thít vừa gật đầu, bắt đầu chủ động cởi bỏ quần áo của mình, chuẩn bị phối hợp với hành động của Lâm Xung.

- Ô nga0~~~~~~~~~~

Nhưng ngay khi Lâm Xung đang chuẩn bị hưởng thụ mỹ nữ trước mặt thì con mãnh thú yêu dấu của hắn lại đột nhiên la hét thảm thiết.

Lâm Xung quay đầu nhìn lại thì khuôn mặt hắn đại biến, bởi vì lúc này con sủng vật yêu quý của hắn đã biến thành một đống bùn nhão. Bên cạnh đống bùn nhão có một thiếu niên đang đứng cười châm biếm.

- To gan, ngươi là ai mà lại dám làm hại sủng vật của ta?

Giờ khắc này Lâm Xung vô cùng giận dữ, hắn đứng dậy muốn kêu người tới.

"Vù"

Nhưng vào lúc này, Sở Phong lại giống như ma quỷ xông đến Lâm Xung, lấy tay che kín miệng Lâm Xung, hung hăng đè hắn lên giường, cười quỷ dị nói:

- Hừ, chớ ồn ào, tiểu gia ta sẽ dẫn ngươi đi chơi trò kích thích một chút.