Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu

Chương 17



Chương 17: Cô không phải là “Gái gọi”

“Chắc anh hiểu lầm rồi, đó là con trai tôi,
đâu có liên quan gì đến anh? Trả con lại
cho tôi, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát.”
Đường Tư Vũ cảm thấy người đàn ông
này thực sự nực cười, ai trộm sinh con

của anh ta?

Hình Liệt Hàn vẫn giữ tờ giấy kết quả
giám định mà cô em gái đưa cho anh, anh
lấy nó từ túi bên trái ra rồi lạnh lùng đưa
đến trước mặt Đường tư Vũ: “Đây là kết
quả giám định DNA của tôi và con trai tôi,
cô mở to mắt ra mà xem, xem đứa trẻ này

có quan hệ gì với tôi hay không.”

Trái tim cô trở nên run tẩy, mặc dù cô
không muốn xem tờ kết quả này, nhưng

vẫn đưa tay ra lấy. Cô rất tò mò muốn

Chương 17: Cô không phải là “Gái gọi”

xem nội dung bên trong là gì cho đến khi
cô nhìn xuống dòng cuối cùng, nhìn thấy
dòng chữ xác nhận mối quan hệ giữa họ
thật sự là cha con, tim cô như bị đóng

băng.

Sau đó, cô nhớ lại người đàn ông như
tên ác quỷ đã giày vò cô vào đêm đó, rồi
lại cần thận nhớ lại thanh âm của người

đàn ông này.

Có vẻ chính là hơi thở của giọng nói vừa
lạnh lùng vừa có chút ghét bỏ của người
đàn ông đêm hôm đó, hơi thở của một tên

khốn nạn!

Đáng chết, người đàn ông đêm đó chính

là anh ta?

Chương 17: Cô không phải là ‘Gái gọi”
Hai bàn tay của cô siết chặt thành nắm

đấm, cơ hồ như đâm vào da thịt.

Cô nhìn chằm chằm vào người đàn ông
trước mặt, từng bước từng bước tiến đến

trước mặt anh ta.

Hình Liệt Hàn nheo mắt, ngay tại khoảnh
khắc Đường Tư Vũ giơ tay lên định tát
cho anh một bạt tai, anh ta liền hừ lạnh
một tiếng rồi trực tiếp tóm gọn cổ tay cô
trong không trung, dùng một lực thật
mạnh như muốn bóp nát xương tay cô

vậy “Dám đánh tôi, gan cô to quá nhỉ?”

Khoảnh khắc áy, tất cả sự căm giận cũng

Chương 17: Cô không phải là “Gái gọi”
như uất ức của 5 năm trước đã khiến cô
tức đến đỏ mắt: “5 năm trước, là anh, tên

khốn nạn đó chính là anh.”

Hình Liệt Hàn có chút ngạc nhiên trước
những lời nói của cô, lẽ nào năm năm
trước cô ta không phải người phục vụ
mình? Cô ta còn oan ức gì? Xong chuyện,

anh còn trả tiền cho cô rồi mà.

Nghĩ đến việc cô ta lén sinh đứa bé, anh
vô cùng tức giận. Anh bóp chặt tay cô
không dút.

“Anh bỏ tôi ra.” Tên khốn này năm năm
trước ức hiếp cô, bây giờ lại còn dám kiêu

ngạo như vậy.

Chương 17: Cô không phải là “Gái gọi”
“Nói, tại sao cô lại lén sinh con.” Anh rất
tức giận với cách làm của cô vì trước đó

anh đã không cho phép điều này xảy ra.

Tuy nhiên, đứa bé được sinh ra anh lại rất
thích, nhưng người phụ nữ này đang

muốn tống tiền anh.

“Lén sinh con? Sao tôi lại phải lén sinh
con, tôi thích thì tôi sinh, anh quản được
à?

Người phụ nữ này quả là đang thử thách

sức chịu đựng của anh.

“Có người mẹ như cô tôi còn cảm thấy tội

nghiệp thay cho nó. Sau này, tôi cắm cô

Chương 17: Cô không phải là “Gái gọi”

được lại gần con trai tôi.”

Tư Vũ bị anh ta chọc tức đến phát điên
nhưng cô vẫn cố giữ bình tĩnh. Nếu như
đứa bé là con anh ta thật, cô cũng không
còn gì để nói, chỉ coi như năm đó bị chó
cắn thôi. Nhưng bây giờ, quan trọng nhất
là con, cô nhất định không để hắn cướp

mắt.

Vẫn như năm ấy, hắn liên tục có định kiến,

chê bai cô.

“Con mà có người cha lòng dạ súc vật

như anh, đó mới là điều đáng buồn nhát.”

“Cô dám nói lại lần nữa không?”

Chương 17: Cô không phải là “Gái gọi”

“Tôi có thể nói cả chục lần, trăm lần. Dám
làm thì dám nhận.” Cô không chút do dự
hay sợ sệt gì mặc dù anh ta đang là người

có quyền có thề.

“Với cái trình độ phục vụ như cô, không

đáng giá một đồng.”

Tư Vũ như muốn bùng nổ, cảm thấy thực
sự mình đang bị sỉ nhục “Vậy anh đáng

giá gì?”

“Đương nhiên là cái giá để mua người

bán thân như cô…”

“Bán thân?” Bán cái đầu anh? Ai bán

thân? “Đêm đó, rõ ràng là tên khốn như

Chương 17: Cô không phải là “Gái gọi”

anh kéo tôi vào phòng, tôi chỉ là một
người đang bị lạc đường”. Đến lúc này cô
mới hiểu thì ra hắn tưởng cô là người

phục vụ hắn đêm đó.

Liệt Hàn cau mày: “Cô nói gì? Cô chỉ là

người đi lạc?”

Cô vừa hận vừa giận.

Tư Vũ phẫn nộ tới mức không muốn nghe
thêm một lời nào phát ra từ miệng của
hắn nữa, nhưng thời khắc này: “Bằng
không thì sao? Anh nghĩ tôi sẽ bán thân
mình? Mơ đi.”

Lễ nào không phải cô ta lén sinh con?

Chương 17: Cô không phải là “Gái gọi”
“Đêm đó sao cô không nói mình không

phải là gái gọi?”

Đường Tư Vũ không muốn nhớ lại hành
động như cầm thú của anh ta đêm hôm
đó, quay qua chất vấn: “Trả con lại cho

`

tôi.

Hình Liệt Hàn nheo mắt, trí nhớ của anh
rất tốt, nếu như muốn hồi tưởng lại sự
điên cuồng đêm hôm đó, anh đều có thể
nhớ vô cùng rõ ràng từng thứ một. Mặc
dù trời hôm đó rất tối không thể nhìn rõ
gương mặt của cô ta, nhưng hương thơm
ngọt ngào của cơ thể cũng như làn da mịn
màng cùng với vết máu trên ga trải

giường, tất cả đều cho thấy đó là đêm đầu

Chương 17: Cô không phải là “Gái gọi”

tiên của cô ấy. Nếu đêm đó nói sao cô
không lên tiếng thì cũng không được vì
hầu như anh không hề cho cô cơ hội để
lên tiếng. Đêm đó, dưới tác dụng của
thuốc, anh liên tục hôn cô, cuối cùng, cô

chỉ có thể khóc và khóc.

CMN, thế mà 5 năm trước anh lại lên
giường nhầm với người con gái khác, hơn

nữa lại còn có con với cả cô ta?

Đường Tư Vũ thấy anh ta không nói gì,
tức giận hỏi tiếp: “Anh bị câm à? Nói mau,

con trai tôi đâu rồi!”

Mặc dù Hình Liệt Hàn đã hiểu rõ chuyện
xảy ra 5 năm trước, nhưng dù sao đây
cũng là máu mủ của anh ta, muốn dễ
Chương 17: Cô không phải là “Gái gọi”

dàng đưa nó đi là điều không thẻ.

“Được, chuyện 5 năm trước tôi tạm thời
không nói, nhưng bây giờ chúng ta phải

bàn bạc rõ về quyền nuôi dưỡng đứa trẻ.”

Đường Tư Vũ tức giận đến mức cười
lạnh: “Đứa trẻ là con của một mình tôi,

anh đừng có nghĩ tới việc này làm gì cả.”

“Nhưng đó cũng là con của tôi.” Hình Liệt

Hàn nghiền răng.

“Anh nghĩ nếu tôi nói cho nó biết tôi làm
sao mà có nó thì liệu nó có muốn nhận
người cha cầm thú như anh không?” Cô
nghĩ người đàn ông này không xứng làm
cha của con cô, hơn nữa, cô cũng tuyệt
Chương 17: Cô không phải là “Gái gọi”

đối sẽ không để tên khốn như hắn dạy dỗ

con trai cô.

Nghĩ rồi lại nghĩ đến mức có chút sợ hãi.

Khuôn mặt tuần tú của anh ta trong nháy
mắt liền trở nên âm u đến cực hạn, siết
chặt tay thành nắm đấm, cảnh cáo cô:

“Không được phép nói cho nó biết.”

“Sao? Sợ rồi à? Sợ đến con trai cũng
khinh thường anh, phỉ nhổ vào mặt anh
hả? Nếu bây giờ anh không đưa con trai
cho tôi, tôi sẽ nói cho nó biết rằng nó có
một người cha cầm thú, khiến nó căm hận
anh cả đời này.” Cô uy hiếp anh ta, mặc
dù cô cũng không biết kiểu uy hiếp này
liệu có tác dụng hay không.

Chương 17: Cô không phải là “Gái gọi”

Tuy nhiên, cô đã đoán đúng, nó có tác
dụng thật. Hình Liệt Hàn dù có cay nghiệt
vô tình đến mức nào thì anh cũng không
mong rằng hình tượng một người cha vĩ
đại trong tim cậu nhóc lại biến thành ác
quỷ, hơn nữa anh với con trai vừa mới

được nhận mặt nhaul

Gương mặt anh ta có chút căng thẳng,
nhìn chằm chằm vào cô: “Đường Tư Vũ,
tôi có thể trả con lại cho cô, nhưng cô
không được can thiệp vào chuyện hai cha

con tôi nhận nhau.”

“Không được!” Cô không đồng ý.

Chương 17: Cô không phải là “Gái gọi”

Hình Liệt hàn thấy người đàn bà này ngày
càng quá đáng đến mức không xem anh
vào mắt nữa, khóe miệng liền cong lên
cười nguy hiểm: “Cô gái, tôi đã đồng ý
giao con trai coi như là ân điển cho cô rồi,
nếu cô còn cố ý chọc tức tôi, hậu quả như

thế nào cô không gánh được đâu.”

“Hậu quả gì? Chắc tôi sợ.” Chỉ cần nghĩ
đến cái đêm 5 năm trước là cô muốn

đánh chết anh ta rồi.

Luận về việc uy hiếp người khác, ai có thể
vượt mặt nổi anh? Anh ta chính là cao thủ
trong lĩnh vực này. Hình Liệt Hàn khoanh
tay, đưa khuôn mặt anh tuấn đầy nguy

hiểm tiến sát vào mặt cô: “Tôi có thể

Chương 17: Cô không phải là “Gái gọi”

không làm gì cô, nhưng cô hãy nghĩ đến
công ty của bố cô, nghĩ đến vận mệnh của
gia tộc nhà cô, chỉ cần tôi búng tay một

cái là mọi thứ đều sụp đồ.”

Đường Tư Vũ quả nhiên bị dọa, cô trợn to
đôi mắt trong veo: “Anh cứ động đến công

ty bồ tôi thử xem.”

“Nếu cô dám không cho tôi nhận con, thì
cô cứ đợi mà xem.” Hình Liệt Hàn buông

vài lời châm chọc.

“Anh.”

“Còn nữa, vì sự phát triển lành mạnh của
con trai, chuyện 5 năm trước cô không

được hé răng nửa lời. Nếu cô dám để

Chương 17: Cô không phải là “Gái gọi”

chuyện bại lộ trước mặt con trai tôi, làm
tổn hại đến hình tượng của tôi, tôi sẽ
không tha cho cô đâu.” Người đàn ông
tiếp tục vẻ mặt lạnh lùng, kiêu ngạo, như

thể cô là nô lệ, và anh ta là vua vậy.

Đường Tư Vũ hoàn toàn hiểu thế nào là
mắt mặt. Cục tức trong cô như muốn nỗ
tung. Thế nhưng, bản thân muốn nói gì thì
cô lại không biết, cô chỉ có thể “Hmm” một

tiếng: “Trả con lại cho tôi.”

“Đi theo tôi.”

Tiếp bước theo sau, Tư Vũ kiềm chế mọi
cảm xúc của mình vì lúc này cô chỉ mong
được gặp con.

Chương 17: Cô không phải là “Gái gọi”

Cô đi theo anh đến phòng tiếp khách.
Hình Liệt Hàn vừa mở cửa, cô liền xông

vào trong tích tắc.

Bước vào căn phòng, cô thấy con đang
đứng, trong tay là chiếc điều khiển xe đồ

chơi từ xa.

Nghe thấy tiếng động từ phía cửa phòng,
cậu bé ngoảnh lại: “Mami, mami đến rồi
à?”

Tư Vũ lập tức chạy đến ôm chặt con, xoa
xoa cái đầu bé nhỏ. Vài giây sau, cậu bé
ngắng đầu lên thấy bóng dáng của bố
bước vào, cậu mỉm cười gọi: “Daddy.”
Chương 17: Cô không phải là “Gái gọi”

Hình Liệt Hàn vốn đang giữ bộ mặt lạnh
lùng thế nhưng trong khoảnh khắc này
không khí nồng ấm như bao trùm cả căn
phòng khiến anh trở nên vui vẻ hơn. Tư
Vũ trông thấy nụ cười của anh, lập tức giữ

chặt tay con: “Tiểu Hi, chúng ta về thôi.”

“Mami, daddy có về nhà cùng chúng ta
không?” Cậu bé rất mong daddy sẽ đi về

cùng mình.

Tư Vũ dù rất muốn nói với con không
được phép nhận người đàn ông này làm
cha, thế nhưng cô không nỡ khắc lên con
những kí ức đau buồn. Cô chỉ có thể miễn
cưỡng nói: “Chú rất bận, chúng ta về thôi.

Mẹ nuôi tối nay cũng về đó con yêu à.”

“Tiểu Hi, con về trước đi. Daddy sẽ mau

chóng tìm con thôi.”

“Daddy, daddy nhất định phải đến tìm con
đấy.

“Nhất định là vậy mà.” Liệt Hàn hứa với
con, anh cầm chiếc xe đồ chơi, đưa cho
con và nói: “Con mang về chơi nhé!”

“Ohh, con cảm ơn daddy nhiều.” Cậu
nhóc hai tay giữ chặt, ôm chiếc xe vào
lòng. Tư Vũ cũng không thèm nhìn người
đàn ông ấy dù chỉ một ánh mắt lướt qua,

chỉ lập tức nắm tay con đi về.