Thiếu Gia Ngông Cuồng

Chương 139





Vương Phượng nhận ra chiếc xe này, đây chẳng phải là xe của đồng hương "Dương Uy" mà cô ta gặp lúc nãy sao? Cô ta nghĩ thầm: lẽ nào Dương Uy đổi ý, muốn tìm mình "chơi"? "Ôi, cậu Dương tới đấy à?" Vương Phượng vội vàng đi đến, dựa vào người Tần Minh như chim nhỏ đáng yêu, còn cọ ngực vào cánh tay Tần Minh liên tục, cực kỳ mập mờ.

Tần Triều Dương nhìn thấy người vừa tới, lại nghe thấy câu nói của Vương Phượng, tức thì ngây ngẩn, lòng đau như dao cắt.

Tần Minh giấy khỏi tay Vương Phượng rồi lên tiếng: "Anh à, bỏ đi, không đáng đâu.

Lúc nãy em gặp cô ta, cô ta nói bao tám trăm một đêm, năm trăm một tiếng.

Anh cần gì phải tiếc.

Em chi tiền, anh bao một đêm đi!" Tần Triều Dương nổi điên quát to: "Im đi! Em đừng sỉ nhục cô ấy!" Tần Minh thở dài, anh cả không thể chấp nhận sự thật.

Quả thật rất khó chấp nhận chuyện này.

Trước đây, khi anh thấy Lý Mộng ở bên Dương Uy chỉ vì một chiếc điện thoại Apple, anh cũng khó lòng chấp nhận.

Trong khi đó, Vương Phượng hơi bất ngờ, hết nhìn Tần Minh lại nhìn Tần Triều Dương.

Thật cạn lời, cô ta đã bị lừa, hai anh em nhà này kẻ tung người hứng.

Đây không phải đồng hương Dương Uy mà là Tần Minh, em trai của Tần Triều Dương.

Cậu ta rất giàu, ngồi xe Mercedes-Benz S500.


Hơn nữa, khí chất của người ngồi ghế lái trông không giống ông chủ mà giống vệ sĩ hơn.

Lẽ nào cậu ta phát tài thật? Hàng ngày cô ta vất vả bán thân chẳng phải vì tiền sao? Có tiền là có thể sống ở khu căn hộ cao cấp, lái xe sang, ngồi du thuyền, trở thành người trong giới thượng lưu.

Chỉ cần có tiền là có tất cả.

Cuối cùng thì bây giờ cơ hội cũng bày ra trước mắt, cô ta hối hận vì mình đã không kiên trì thêm một lát.

Vương Phượng cản môi, nghĩ thầm: "Không được, mình phải sửa lời.

Tên Tần Triều Dương này chẳng thành thật tí nào, không ngờ anh ta lại diễn kịch trước mặt mình.

Thật đáng ghét!" Cô ta lại khóc như mưa, che mặt thút thít: "Phải đó, tôi là hạng đàn bà như thế đấy! Tôi không xứng với anh.

Anh đi đi, anh đi đi! Anh ở lại đây cười nhạo tôi sao?" Đây là chiêu lạt mềm buộc chặt mà chị em tốt của Vương Phượng dạy cô ta.

Trái tim đàn ông là thế, vừa yêu hèn mọn vừa ôm ấp hi vọng, hi vọng cô gái mình thích có nỗi khổ tâm.

Tần Triều Dương hi vọng Vương Phượng có nỗi khổ trong lòng, hi vọng cô ta bị ép buộc.

Vậy thì Vương Phượng sẽ biến mình thành người phụ nữ có nỗi khổ trong lòng.

Quả nhiên, Tần Triều Dương thấy Vương Phượng có biểu hiện kỹ lạ, tức thì thay đổi thái độ, hiểu lầm cô ta cố tình xua đuổi mình.

Tần Triều Dương lên tiếng: "Không phải đâu Tiểu Phượng, anh, anh không hề!
Em! " Vương Phượng nói: "Bây giờ anh giàu rồi, nên tìm một người phụ nữ tốt hơn.

Chúng ta đã là người của hai thế giới.

Tạm biệt anh" Tần Triều Dương bỗng ôm Vương Phượng từ phía sau: "Không, Tiểu Phượng! Chỉ cần em bằng lòng, chúng ta sẽ cùng nhau đổi mặt" Vương Phượng khóc sướt mướt: "Thật sao? Triều Dương à, sau này anh sẽ có rất nhiều tiền, mà em chỉ là ả đàn bà hư hỏng.

Người thân của anh sẽ phản đối chúng ta, hàng xóm sẽ cười nhạo chúng ta.

" Tần Triều Dương đáp: "Không, họ sẽ không phải đối đâu! Dù người khác cười nhạo, anh cũng mặc kệ.

Anh thật lòng yêu em mà!" Vương Phượng reo lên đầy vui vẻ: "Triều Dương, anh thật tốt! Vậy chuyện nợ nần của ba em!
Tần Minh cười lạnh lùng, sau đó nói với A Long: "Ông chủ ơi, lái xe xịn chạy Grab, một tháng kiếm được tiền không?" A Long cười sang sảng: "Tôi thiếu tí tiên này à? Tôi trải nghiệm cuộc sống thôi.

Bốn mươi tệ, trả lại cậu mười tệ.

Được rồi, tôi đi đây" Brừm brừm, A Long lái xe Mercedes-Benz đi.

".

.

" Vương Phượng câm nín luôn.

Đó, đó!
đó là tài xế Grab lái xe sang ư? Trải nghiệm cuộc sống sao? Cô ta hiểu lầm Tần Minh rất giàu? Hai anh em nhà này vẫn là kẻ nghèo kiết xác? "Trời ạ!" Vương Phượng tức giận đẩy Tần Triều Dương ra: "Cút đi! Tôi bị hai anh em các người chọc tức phát điên rồi đây này! Đã không có tiên còn học đòi thói khoe mẽ.


Biến đi, tối này tôi còn có mối làm ăn" Tần Triều Dương sửng sốt, lại bị đẩy ngã ra đất.

Rốt cuộc thì lần này anh ấy không nói gì nữa.

Anh ấy nhìn Tần Minh với ánh mắt thê lương.

Tần Minh nói đúng, Vương Phượng đã đã thay đổi, cô ta chỉ cần tiền mà thôi.

Tần Triều Dương cắn răng, siết chặt nắm đấm.

Anh ấy chẳng nói chẳng rằng, một người đàn ông mà nước mắt tuôn rơi không ngừng.

Tần Triều Dương hận mình tại sao không có tiền? Tại sao lại nghèo? Vương Phượng cũng không muốn nán lại thêm.

Cô ta mắng: "Tần Triều Dương, anh về quê làm công tiếp đi, hoặc là tiếp tục ở lại thành phố Quảng bốc gạch cũng được.

Còn tôi, không lâu sau tôi có thể mua nhà ở thành phố Quảng.

Mà anh thì cả đời này phải chôn chân ở trấn Bạch Thủy nghèo khó.

Anh không bao giờ có được tôi đâu!" "Hu hu! " Tần Triều Dương che mặt khóc nức nở.

Tần Minh đi đến an ủi anh cả của mình, vừa vỗ lưng anh ấy vừa nói: "Anh à, đàn ông chí ở bốn phương.

Đánh mất anh là tổn thất của cô ta" Tần Triều Dương lau nước mắt, giọng nói nặng nề: "Anh không sao, mình về công trường thôi!" Tần Minh bảo: "Anh ơi, trước kia em đi theo ông chủ kiếm được ít tiên, còn mua nhà ở đây.

Em dẫn anh đi xem nhé! Nhà có bốn phòng ngủ, một phòng khách và một phòng ăn, diện tích hơn một trăm mét vuông.

Ngoài ra còn có một vườn hoa rất rộng" Tần Triều Dương ngạc nhiên nhìn Tần Minh.

Anh ấy hỏi: "Em không lừa anh chứ?" Tần Minh lấy chìa khóa ra: "Em lừa anh làm gì? Đi xem là biết ngay.

Nhưng bây giờ mẹ của bạn em đang ở tạm" Tần Triều Dương nửa tin nửa ngờ đi theo Tần Minh vào khu chung cư.

Thật trùng hợp, họ đi cùng đường với Vương Phượng.

Hai cô bạn của Vương Phượng đã tới tìm cô ta, ba người trò chuyện rôm rả.

"Trời ạ, lúc nãy cậu bị lừa hả? Tài xế mới là đại gia, còn đồng hương của cậu là khách đặt Grab?" "Chậc, vậy chẳng phải là mất một đường lui sao? Tìm được người thành thật sỉ tình như anh ta không dễ đâu" "Thôi bỏ đi, còn đầy kẻ thành thật.

Hàng xóm dưới quê tớ có không ít gã trung niên độc thân.

Đàn ông chết Sớm, ít nhiều gì cũng có ruộng có nhà, sau này hai mẹ con tớ cũng có cuộc sống thoải mái.

Tối nay có mỗi sộp, bữa tiệc của đại gia.

Chúng ta về trang điểm lại, tâm rửa sạch sẽ rồi kiếm một khoản lớn thôi!" "Phải đó, nhân tiện tớ cũng bán số thuốc trong tay luôn" Ba cô ả nói chuyện lộ liễu.

Hai anh em Tần Minh đi đắng sau nghe thấy hết, vừa coi thường lại vừa thất vọng.


Trong xã hội này, chỉ cần bạn chịu làm việc thì có thể kiếm tiền, không lo chết đói.

Thế nhưng có một số người lại tự sa đọa.

Tần Minh cứ tưởng mình và bọn họ không sống cùng một tòa nhà, nhưng kết quả ngược lại.

Khi đi xuống tầng, Vương Phượng cũng trông thấy hai anh em.

Cô ta nối cáu: "Ơ hay! Chậc, các người có thôi không hả?" Cô nàng ngực bự bên trái cũng lên tiếng: "Ô, nhóc đẹp trai, chị còn tưởng cưng lãm tiên, lái xe Mercedes-Benz cơ.

Thì ra cưng gọi xe, tình cờ gặp được cậu ấm nhà giàu đi trải nghiệm cuộc sống.

" Cô nàng chân dài bên phải nháy mắt quyến rũ: "Năm trăm một tiếng, có muốn vào nhà chị làm một nháy không?" Vương Phượng hừ mũi: "Cũng đúng thôi, dù sao tôi theo anh bốn năm, anh vẫn chưa lên giường với tôi.

Thế này nhé, bảy trăm, tối nay tôi ngủ với anh" Tần Triều Dương dễ xấu hố, chưa từng chơi gái và cũng không dám chơi gái.

Anh ấy quay mặt đi, ánh mắt lộ rõ sự ghét bỏ.

Vương Phượng thấy vậy thì chịu đả kích nặng nề.

Cô ta ghét nhất là ánh mắt người khác chê mình dơ bẩn.

Khách chơi toàn khen cô ta chỗ này to, chỗ kia trắng, vậy mà bạn trai lại chê cô ta dơ bẩn? Vương Phượng nói rất ngang ngược: Anh đừng có chảnh chó! Một thằng giẻ rách nghèo rớt như anh, bà đây giảm cho anh một trăm tệ đã bằng cả ngày anh đi bê gạch đấy! Không phải tôi thương hại anh thì anh có cơ hội được bóc tem không? Thảng giẻ rách nghèo rớt mồng tơi nhà anh không có học thức, không có chỗ dựa, có thể lấy vợ không? Có cô gái nào bằng lòng lấy anh không? Anh không thèm tôi, nhưng có cả đống đại gia thèm tôi.

Nếu tôi không ưng anh, thì anh cứ làm cún FA cả đời.

" Tần Minh không nhịn nổi nữa.

Ả đàn bà này điên rồi hay sao mà cứ mảng sa sả không thôi thế? Anh dữ dẫn quát: "Nhà tôi ở đây thì tôi sống trong đó, không được à?" Cô nàng bên cạnh Vương Phượng cười sằng sặc đầy khinh thường: "Ha ha ha, buồn cười chết mất! Đây là thành phố Quảng, còn là khu căn hộ cao cấp, hơn bốn mươi nghìn một mét vuông.

Chúng tôi cũng chỉ thuê nhà ở đây mà thôi.

Thằng giẻ rách nghèo như cậu có tiên à? Theo đuôi là theo đuôi, còn giả làm chủ nhà? Đúng là đồ mặt dày vô liêm sỉ!" Tần Minh tức giận, lấy chìa khóa ra nhằm chứng minh mình là chủ nhà.

Đúng lúc này, đội bảo vệ đi tuân qua chỗ này.

Vương Phượng lập tức hô lớn gọi bảo vệ: "Bảo vệ, các anh thực hiện các biện pháp an ninh kiểu gì thế? Hai thằng ngu này bám theo chúng tôi vào đây.

Chúng tôi là phụ nữ tay không tấc sắt, nhỡ bị thương thì sao? Mau đuổi bọn họ ra ngoài đi!".