Thập Niên 70 Gả Chồng Vạn Dặm

Chương 9: 9




Có Điền Mật mở đầu, bà Điền lại sinh tiếp hai đứa con gái nữa.

Hai đứa con gái ra đời liền nhau khiến mặt Điền Hồng Tinh đen xì.

Nếu không phải bên trên tốt xấu gì cũng có một đứa con trai giữ thể diện, có lẽ ông ta đã bị người ta cười nhạo là tuyệt hậu rồi.

Cũng may sau Lai Đễ, Phán Đễ lại được thêm một đứa con trai.

Cũng chính là Điền Hướng Dương năm nay mười tuổi - Tiểu Lục trong nhà.

Để sáu đứa con, Điền Mật cảm thấy thực là thái quá, nhưng ở thời đại này lại là bình thường, trong thôn còn có nhà nuôi mười một đứa con, chỉ vì cố rặn ra được đứa con trai, việc này thật khủng khiếp.

Điền Mật đặt cốc sứ lên chiếc bàn nhỏ tróc nước sơn, lại cầm tờ báo bên cạnh phủ lên trên.


Lúc này trong phòng có nhiều xà ngang bằng gỗ, còn cột bị mọt, mọt gỗ sẽ rơi xuống bất cứ lúc nào, mùi nước giếng vốn đã hơi mặn, cô không muốn bên trong còn dính thêm bụi.

Thay quần áo xong, Điền Mật lại phơi nửa chỗ quần áo ra trước cửa sổ, cô có hai chiếc áo ngắn tay, phải cẩn thận một chút, nếu không ngày hôm sau có lẽ không có quần áo để thay.

Cuộc sống này khổ sở đến mức khiến người ta chẳng còn sức mà kêu ca nữa, Điền Mật nghĩ cách kiếm tiền, cởi giày vải ra, ngã người xuống giường.

Cô trằn trọc trở mình.

Thôi bỏ đi, việc kiếm tiền cũng không gấp được.

Ngủ thôi!Thời tiết tháng Mười, sáng tối chênh lệch nhiệt độ rất lớn.

Mặc dù không đến mức sáng mặc áo bông, trưa mặc áo mỏng, ôm lò sửa ăn dưa hấu, nhưng đến lúc hoàng hôn, mặt trời thu lại cái nắng chói chang, cảm giác lành lạnh vẫn chui vào trong xương cốt người ta.

Điền Mật khoác một chiếc áo mỏng, buộc tạp dề vào, mang theo thùng nước, ngồi xổm bên cạnh giếng làm cá.


Cá chuối không dễ làm, bên ngoài có rất nhiều vảy, còn có một lớp chất nhầy, hơn nữa dao thái còn hơi cùn, mất rất nhiều thời gian.

Đến khi cô quay về phòng bếp, cố sức chặt cá thành từng khúc nhỏ, thì ông bà Điền vác cuốc quay về.

"Cá ở đâu ra con nhỏ chết bầm kia? Lại xuống sông phỏng?" Bà Điền - Loan Hồng Mai không tính là xuất chúng ở bên ngoài.

Người nhỏ nhắn, hẳn là chưa được một mét sáu, hơi gầy, mặt tròn, trông hơi dữ dằn.

Nhưng làn da của bà rất đẹp, đã có tuổi, lại quanh năm phơi nắng phơi sương, nhưng vẫn trắng hơn người khác nhiều.

Sống mũi cũng đẹp.

Nguyên thân trắng trẻo, sống mũi cao thẳng là giống bà.

Điền Mật lấy miếng đậu hũ do em ba đổi về từ trong chạn ra, mới quay lại cười đáp:"Không phải vừa thu hoạch xong vụ thu à? Cha mẹ cực khổ vất vả, con muốn đi mò mấy con cá để cả nhà bồi bổ sức khỏe, dù gì cũng có thịt.

".