Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều

Chương 332: Tâm hồn tà ác ẩn dưới vẻ ngoài đẹp trai



Tuy nói về sau không bao giờ làm giáo viên nữa. Nhưng học phí vẫn phải nộp, ngoài ra, còn có cả tiền thuốc men nữa nha.

Màn đêm dần dần buông xuống, trong núi trời tối rất nhanh.

Trước phòng có hai cái võng lớn treo trên hai cái cây. Tiêu Vô Y tóc đen tới eo, dưới ánh trăng chiếu xong, đen bóng như mặc ngọc. Trán ve kề lên ngực Hàn Nghệ, nhìn trăng tròn trên trời, khuôn mặt lộ ra một tia lười biếng, đôi mắt sáng ngời kia như được phủ một lớp sương, hai má đỏ hồng, trông rất long lanh kiều diễm. Đôi chân thon dài, hơi gấp lại, làm cho tấm lụa đang đắp trên người trong hơi xệch xoạc, nhìn hết sức gợi cảm.

Hàn Nghệ lấy tay làm gối, một tay ôm mỹ nữ vào lòng, khóe miệng mỉm cười, nghe tiếng côn trùng kêu xung quanh, ngắm bầu trời đầy sao.

"Hàn Nghệ!"

Tiêu Vô Y môi son khẽ mở, dịu dàng gọi.

"Sao?"

"Chàng có biết là chúng ta đã phạm vào tử tội rồi không?"

Trong hoàn cảnh lãng mạng thế này, Tiêu Vô Y bỗng nhiên hỏi một câu như vậy, không khỏi khiến cho toàn thân Hàn Nghệ lạnh toát, khẽ run rẩy.

Danh hiệu nữ ma đầu, quả là danh xứng với thật.

Tiêu Vô Y cảm thấy thấy thân thể Hàn Nghệ đang run run, không khỏi cười khúc khích.

Hàn Nghệ buồn bực nói: "Nàng đùa ta đấy à?"

Tiêu Vô Y đảo con ngươi giảo hoạt, nói: "Ta đâu có đùa chàng, đây là sự thật."

Hàn Nghệ không tin, hồ nghi nhìn Tiêu Vô Y.

Tiêu Vô Y nói: "Triều đình có quy định rất rõ ràng, dân chúng không được nửa đêm nhìn thiên tượng, nhất là ở trên núi, bằng không sẽ xét là trọng tội."

Điều này quả thật Hàn Nghệ chưa từng nghe qua, cau mày nói: "Không thể nào, ngắm sao mà cũng không được à?"

Tiêu Vô Y gật gù nói: "Có thể ngắm sao, nhưng ban đêm không được xem thiên tượng. Ai biết được chàng là đang ngắm sao, hay là đang xem thiên tượng."

Hàn Nghệ hiếu kỳ nói: "Cho dù là xem thiên tượng, thì cũng bình thường mà."

Tiêu Vô Y nói: "Thiên tượng có liên quan tới vận mệnh quốc qia. Một dân chúng xem thiên tượng, chẳng phải là muốn mưu phản sao?"

Hàn Nghệ kinh ngạc nói: "Thiệt hay giả vậy?"

Tiêu Vô Y tức giận nói: "Chàng không tin có thể đi hỏi."

Hàn Nghệ thầm giận trong lòng. Mẹ kiếp, sao cũng không được ngắm à? Không biết văn thơ để đời toàn là từ ngắm sao mà ra à? Đột nhiên cười lạnh một tiếng.

Tiêu Vô Y nói: "Chàng cười cái gì?"

Hàn Nghệ nói: "Ta cười kẻ thống trị giả dối."

Tiêu Vô Y sắc mặt căng thẳng, nói: "Những lời này chàng chớ có nói lung tung."

Hàn Nghệ cười gật đầu nói: "Đương nhiên ta biết điều này, ta cũng chỉ nói với nàng mà thôi."

Tiêu Vô Y lại tò mò hỏi: "Thế sao chàng lại nói như vậy."

Hàn Nghệ cười nói: "Nếu bách tính an cư lạc nghiệp, quốc thái dân an, thì có quỷ mới muốn tạo phản. Cho dù là có mưu đồ gây rối thì cũng không thể nào thành công, giống như Trần Thạc Chân vậy. Kẻ được lòng dân thì sẽ được dân giúp, kẻ mất lòng dân thì đơn độc một mình. Đạo lý này đến người không đọc sách như ta còn biết, thì những kẻ thông minh kia sao lại không biết? Nói cho cùng, đây chỉ là một thủ đoạn trói buộc tư tưởng bách tính của kẻ thống trị mà thôi, làm cho dân chúng từ khi sinh ra đã không có suy nghĩ tạo phản. Như vậy vô cùng ích kỷ, vì lợi ích của một người, mà tước đi tư tưởng của người trong thiên hạ. Nếu như một người đến việc tự do ngắm sao cũng không có. Vậy thì sống trên đời này còn gì thú vị nữa?"

Tiêu Vô Y nghe vậy sắc mặt không khỏi lộ ra một tia u buồn.

Hàn Nghệ thấy nàng không lên tiếng, lập tức biết nàng đang nghĩ tới điều gì, cười nói: "Nàng sẽ không cho rằng ta ngốc đến mức chạy đi nói những lời này với Trưởng Tôn Vô Kỵ đó chứ. Yên tâm đi, ta chỉ là bực bội nói vài câu thôi. Ta cảm thấy hoàng đế không nên tước đoạt quyền này, cảm giác nằm trên giường ngắm sao với vợ là rất hạnh phúc."

Tiêu Vô Y kiều mị trừng hắn một cái, rồi bỗng nhiên đưa tay ôm lấy Hàn Nghệ, nói: "Bất quá chàng nói không sai. Ta cũng rất thích ngắm sao cùng chàng."

Hàn Nghệ đột nhiên nói: "Đúng rồi, thiếu chút nữa quên hỏi nàng, ấn tượng của cha vợ đối với ta thế nào."

"Cha vợ?"

Tiêu Vô Y sửng sốt, lập tức trợn mắt với hắn, lại nói: "Phụ thân ta chỉ nói bốn chữ."

"Anh tuấn tiêu sái?"

"Đương nhiên không phải."

"Cơ trí thông minh."

"Cũng không phải!"

"Vậy không lẽ là dũng mãnh uy vũ?"

Tiêu Vô Y chỉ liếc nhìn thân thể của Hàn Nghệ rồi cười.

Hàn Nghệ lập tức vỗ ngực. Hiện giờ ta cũng đâu có kém, lại hỏi: "Vậy là cái gì?"

"Là rất khó nắm bắt."

"Rất khó nắm bắt?"

Hàn Nghệ nói: "Là sao?"

Tiêu Vô Y nói: "Ông ấy không nói. Chẳng qua phong cách nói chuyện của cha ta từ trước tới nay đã hết sức kỳ quái, cũng chỉ có mẹ ta là hiểu được ý ông ấy."

Hàn Nghệ gật gật đầu nói: "Xem ra đây là điểm giống nhau duy nhất giữa nàng và phụ thân nàng."

"Chàng có ý gì?"

Tiêu Vô Y hung hăng trừng mắt nhìn Hàn Nghệ.

"Không có ý gì." Hàn Nghệ cười hì hì nói, hôn nhẹ lên môi hồng của Tiêu Vô Y một cái, lại nói: "Bất kể thế nào, ta nhất định sẽ giành được ưu ái của cha vợ. Điều này nàng cứ yên tâm mười phần đi."

Tiêu Vô Y nói: "Phụ thân ta không có câu nệ những thứ này. Nhưng cho dù chàng có thuyết phục được phụ thân ta, thì cũng không có tác dụng gì, còn phải được những thúc thúc bá bá của ta đồng ý nữa."

"Hả?"

Hàn Nghệ nói: "Như vậy có chút khó rồi."

Tiêu Vô Y đột nhiên cười gian xảo, nói: "Có điều ta cũng khá thích tình cảnh lén lút ở chung như hiện tại."

Hàn Nghệ kinh ngạc nói: "Nàng còn có sở thích này à?"

Tiêu Vô Y hì hì cười nói: "Chúng ta trước làm kẻ thù, sau làm phu thê. Chẳng lẽ chàng không cảm thấy rất thú vị sao?"

"Hoàn toàn không thấy."

Hàn Nghệ buồn bực nói: "Trước kia cũng đâu hoàn toàn là kẻ thù."

Tiêu Vô Y chớp chớp mắt, trong mắt lộ ra vẻ tà ác, nói: "Chẳng lẽ chàng quên mất là chúng ta phải thử Nguyên Mẫu Đơn sao?"

Giời ạ! Bà nương nhà mình rốt cuộc muốn làm gì vậy? Hàn Nghệ lập tức đính chính: "Không phải chúng ta, chỉ có nàng thôi."

Hàn Nghệ sau một ngày ở cùng Tiêu Vô Y trên ngọn núi kia, thì liền quay về Phượng Phi Lâu. Hắn hiện giờ vô cùng bận rộn. Ý tưởng chế tạo thị trường của hắn có thành công hay không, đều phải xem quãng thời gian này.

Vừa mới đến hẻm Bắc thì đã gặp Trà Ngũ. Chỉ thấy Trà Ngũ vẻ mặt tiều tụy, hai mắt xanh đen. Hàn Nghệ kinh ngạc nói: "Trà Ngũ, tối qua ngươi đi đâu, làm gì vậy?"

Khuôn mặt của Trà Ngũ ngày thường đã trông tội tội, hiện giờ lại càng thêm uất ức. Đúng là làm khiến người khác nhìn mà rơi lệ, nói: "Tiểu Nghệ ca, ngươi có biết không, hôm qua đám công tử đó"

Hàn Nghệ ho nhẹ một tiếng, căt đưt lời của y, nói: "Trà Ngũ, ta đã quyết định. Từ ngày mai, ngươi sẽ từ chủ quản của Phượng Phi Lâu thăng chức lên chủ quản của hẻm Bắc. Đồng thời sẽ thưởng cho ngươi một cái đùi cừu."

Trà Ngũ sửng sốt, vui vẻ nói: "Thật sao?"

Hàn Nghệ vỗ vai của y, nói: "Làm cho tốt."

Nói xong hắn vội bước vào hậu viện.

"Hàn đại ca về rồi."

Hùng Đệ nhìn thấy Hàn Nghệ, liền dẫn theo Đại Thố và Nhị Thố vui sướng chạy tới.

Hàn Nghệ nói: "Oa, Tiểu Béo, sao vui vậy."

Hùng Đệ nhỏ giọng nói: "Hàn đại ca, chúng ta có khách tới."

"Khách? Khách nào?"

"Huynh đoán xem."

"Oánh Oánh?"

Hùng Đệ dùng đôi mắt nhỏ u oán liếc nhìn Hàn Nghệ một cái.

Hiểu rồi. Ta không nên nhắc tới chuyện riêng của đệ. Hàn Nghệ cười nói: "Đùa với đệ chút thôi. Có phải là Tạ tài tử tới không?"

Hùng Đệ kinh ngạc nói: "Làm sao huynh biết."

"Ta có mắt đấy."

Hàn Nghệ nói xong liền bước vào cửa phòng, chắp tay chào người thanh niên có khuôn mặt thanh tú vừa bước ra cùng với Mộng Tư và Lưu Nga, nói: "Vị này chắc là Tạ tài tử rồi." Lúc nói chuyện, mắt hắn liếc qua Tạ tài tử này, chỉ thấy da y trắng nõn, mặt mày thanh tú, dáng người cao ráo, quả thật là rất đẹp trai, mà chiếc áo trắng trên người y nhìn thì có vẻ mộc mạc, nhưng vừa nhìn là biết bằng tơ lụa, trong mộc mạc mang theo một tia cao quý, thầm nghĩ trong lòng, xem ra Tạ tài tử này đúng là thấu hiểu đạo lý người đẹp vì lụa nha.

"Không dám, không dám."

Tạ Huy chắp tay đáp lễ, nói: "Tạ Huy chẳng qua chỉ đọc sách vài năm. Cái danh tài tử này, thực sự không dám nhận."

Hàn Nghệ ha hả nói: "Bọn ta ở chỗ này cũng đều chưa đọc sách cả."

Lưu Nga hơi trừng mắt, nói: "Hàn tiểu ca, ngươi nói bậy gì thế?"

Hàn Nghệ cười ha hả nói: "Đùa một chút thôi, Tạ công tử không để ý chứ."

Tạ Huy nói: "Không không, Hàn tiểu ca thật là dí dỏm. Thật ra ban đầu tại hạ tới đây là muốn thăm hỏi Hàn tiểu ca, thật không ngờ thật sự có thể gặp." Nói tới đây, y đột nhiên liếc mắt nhìn Mộng Tư.

Mộng Tư không khỏi ngượng ngùng.

"Hiểu rồi, hiểu rồi." Hàn Nghệ ha hả cười, nói: "Tạ công tử chớ có câu thúc, bọn ta ở đây rất tùy ý, mời vào trong."

Tạ Huy cũng duỗi tay ra, nói: "Mời!"

Đi vào trong phòng.

Hàn Nghệ uống ngụm trà, nói: "Tạ công tử, chuyện của ngươi và Mộng Tư ta đã nghe nói rồi. Có lẽ là ngươi cũng nghe nói về ta từ miệng Mộng Tư. Ngươi họ gì, đối với ta không quan trọng. Quan trọng là ngươi đối tốt với Mộng Tư, như vậy là đủ rồi."

Tạ Huy nói: "Điểm này xin Hàn tiểu ca yên tâm, ta tuyệt không để cho Mộng Tư phải chịu khổ."

Hàn Nghệ gật gật đầu, cười nói: "Vậy ngươi đừng trách ta hỏi thêm một câu."

Tạ ơn huy vội nói: "Hàn tiểu ca cứ hỏi đừng ngại."

Hàn Nghệ ho nhẹ một tiếng, nói: "Tình yêu tuy tốt, nhưng trước sau cũng không thể làm cơm ăn. Không biết tương lai ngươi dự định làm gì?"

Mộng Tư có chút lo lắng. Nhưng Lưu Nga lại cảm thấy nên hỏi.

Tạ Huy nói: "Không giấu Hàn tiểu ca, hoàn cảnh của Tạ gia ta đã không giống như trước đây rồi. Ta không thể cho Mộng Tư cuộc sống phú quý. Nhưng ta quyết không bạc đãi Mộng Tư. Mà lần này ta tới Trường An chủ yếu là muốn mưu cầu con đường làm quan. Hi vọng có thể chấn hưng gia tộc. Hiện giờ mỗi người trong Tạ gia ta đều cố gắng vì việc này."

Hàn Nghệ cười gật gật đầu, lại hỏi: "Không biết song thân của Tạ công tử có khỏe không?"

Tạ Huy u sầu, thở dài nói: "Song thân đều đã tạ thế rồi."

"Thật xin lỗi."

"Không sao."

Hàn Nghệ lại nói: "Ta không biết ngươi nghe nói hay chưa. Gần đây ta may mắn được bệ hạ phong thưởng. Hiện giờ đang làm Giám Sát Ngự Sử ở Ngự sử đài."

Tạ Huy khẽ gật đầu nói: "Điều này ta nghe thấy rồi."

Hàn Nghệ cười nói: "Tuy rằng ta mới nhậm chức, nhưng ta cũng có quen biết vài người. Nếu như ngươi muốn mưu cầu con đường làm quan, ta có thể giới thiệu ngươi với những người này. Ta không dám nói nhất định có thế giúp được ngươi, nhưng ít nhất cũng có thể giúp được một ít."

Mộng Tư nghe vậy trong lòng vui vẻ.

Tạ Huy không chút do dự, chắp tay nói: "Đa tạ ý tốt của Hàn tiểu ca. Nhưng ta vẫn muốn thử sức dựa vào năng lực của chính mình."

Trong mắt Hàn Nghệ xuất hiện quang mang quỷ dị, nói: "Như vậy cũng tốt, tin rằng với tài hoa của Tạ công tử, nhập sĩ hẳn là không thành vấn đề. Nói không chừng tương lai ta còn phải cầu ngươi hỗ trợ."

Tạ Huy vội nói: "Không dám, không dám. Hàn tiểu ca quá khen."

Hàn Nghệ lại nói: "Mộng Tư cũng coi như là người nhà của ta. Nếu ngươi cưới nàng ấy, thì cũng xem như là thân thích của ta. Ngươi nhập sĩ đối với ta mà nói cũng có thể xem là một chuyện tốt. Ta đây cũng không có năng lực gì, chỉ là kiếm tiền khá chút. Ngươi mưu cầu quan lộ, có lẽ sẽ có chỗ cần dùng tới tiền. Nếu như cần thì có thể tới tìm ta."

Mắt Tạ Huy bỗng giật giật, sau đó chắp tay nói: "Được Hàn tiểu ca ưu ái. Tạ Huy thật sự vô cùng cảm kích."

"Không dám, không dám." Hàn Nghệ mỉm cười, nói: "Mộng Tư, chúc mừng cô tìm được một lang quân như ý."

Mộng Tư mặt mày đỏ bừng, không nói nên lời.

Hàn Nghệ lại cười ha hả nói: "Tạ công tử, nếu ngươi không chê ta chưa từng đọc sách, thì hôm nay hãy ở lại đây, chúng ta uống vài chén. Đã lâu rồi ta không gặp được người hợp ý như Tạ công tử."

Tạ Huy chắp tay nói: "Hàn tiểu ca đã có thịnh tình như vậy, Tạ Huy không dám từ chối."

Hàn Nghệ lập tức cho người đi làm một ít thức ăn. Buổi trưa lại uống với Tạ Huy mấy chén, mãi cho đến lúc xế chiều, Tạ Huy mới hơi ngà ngà say rời đi.

Hàn Nghệ nhìn theo bóng gã rời đi, khóe miệng bỗng xuất hiện một nụ cười âm lãnh. Không ngờ ẩn dưới một vẻ ngoài đẹp trai như vậy, lại ẩn chứa một trái tim tà ác như thế. Thế nhưng ngươi gặp phải Hàn lão tổ thì đúng là kiếp nạn của ngươi rồi! Lão tử mà không chơi chết ngươi, thì chữ Hàn trong tên ta sẽ mang ra viết ngược.