Thần Y Lâm Cứu Em Đi

Chương 60



Trên gương mặt Lý Vân Tịch đầy vẻ đau đớn, hoàn toàn không nói nên lời.

Lý Cảnh Điềm không thể ngăn trở được cơn tức giận, lập tức quay đầu lại,

hung hăng trừng mắt nhìn mấy người Trần Nhược Liễu:

"Lang băm! Toàn bộ các người đều là lang băm, một chút tác dụng cũng không

có! Đều là đồ phế vật!"

Lời này khiến bọn họ đều ngượng ngùng không thôi!

Rất nhiều người xem náo nhiệt xung quanh đều nháo nhào cả lên.

"Đi xuống đi! Mấy người tới đây chọc cười đấy à?"

"Ha ha ha...!bệnh còn chưa chữa khỏi, sao lại trông như ngày càng trở nên

nghiêm trọng hơn rồi?"

Nghe thấy những người này nói như vậy, sắc mặt Lý Hữu Phú cũng trở nên

xanh mét, vô cùng đáng sợ.

Lý Vân Tịch rất khó chịu, cô ta ôm ngực lại, chỉ cảm thấy toàn thân tựa như

đang bị giày vò giữa băng và lửa vậy.

Cuối cùng...

Cô ta thực sự nhịn không nổi nữa, há miệng kêu rên thảm thiết.

Mấy người Trần Nhược Liễu đều bị dọa sợ!

Lý Hữu Phú xông lên phía trước hét to: "Các người đang làm cái gì? Không

phải mỗi một người đều tự xưng là thần y à? Còn không nhanh kiểm tra xem

con gái tôi thế nào?"

"Chuyện...!Chuyện này..."

Mấy người bọn họ đều bó tay không có cách nào, chỉ đành vội vàng tiến lên

phía trước, vươn tay ra bắt mạch cho Lý Vân Tịch.

Được đấy!

Trước đó, mạch tượng rất hỗn loạn.

Bây giờ thì tốt rồi...!biến thành lúc có lúc không!

Mạch đập này tựa như sắp chết!

"Làm sao đây? Làm thế nào đây? Mấy người nghĩ cách đi chứ?" Lý Hữu Phú

nhìn con gái đang giãy giụa trong đau khổ, không ngừng hướng về phía mấy

người đó gào lên.

Mọi người đều không có cách nào!

Trừ phi là Hoa Đà còn sống, bằng không còn ai có thể cải tử hoàn sinh được

chứ?

Lý Hữu Phú gấp đến mức xoay như chong chóng, chuyện này phải như thế nào

mới tốt đây? Như thế nào mới tốt đây?

Trần Nhược Liễu cũng hoang mang, cảm thấy dường như bản thân đã làm mọi

chuyện tồi tệ hơn rồi.

Phải làm sao đây?

Cô ấy vội lén lút gọi điện thoại cho ông mình là Trần Biển Thước, để ông ấy tới

đây thu dọn tàn cục.

Toàn bộ khung cảnh nơi đây đều trở nên hỗn loạn, các bác sĩ đều ra sức lau

mồ hôi, đám đông xung quanh đều đứng xem trò hay Người nhà họ Lý quả thật không nghĩ ra cách nào nữa, nhìn con gái đau đớn,

Trương Mẫn không ngừng oán trách chồng mình.

"Đều do ông! Đều do ông! Nghĩ ra chủ ý tồi tệ gì thế này? Bây giờ nếu con gái

có chuyện không hay xảy ra thì tôi không liều mạng với ông là không được."

Lý Hữu Phú than khổ, ông ta cũng không biết như thế nào cho phải.

"Tìm...!Tìm...!đi tìm..."

Lý Vân Tịch cực kỳ khó chịu, sắc mặt một mảnh xanh tím, nói ra một câu cũng

không hoàn chỉnh, ngón tay chỉ vào vị trí cửa ra vào.

Lý Cảnh Điềm và chị gái tâm ý tương thông, cô ta ngay lập tức phản ứng lại,

sau đó liền hét lên: "Tìm Lâm Trác Úy! Bố! Ý của chị là đi tìm Lâm Trác Úy đó."

Cả nhà lúc này mới phản ứng lại.

Đám đông đứng xem xung quanh đều hết sức mơ màng, không ngừng xôn xao

bàn luận, Lâm Trác Úy này là ai vậy?

Nhiều thần y nổi danh như thế còn không chữa trị được, tìm một Lâm Trác Úy

không hề có chút danh tiếng nào tới đây thì có tác dụng gì?

Lý Hữu Phú đã không chú ý được nhiều như thế, trực tiếp há miệng ra, nước

bọt tung bay, gân xanh lộ rõ trên trán: "Lâm Trác Úy! Nhanh đi tìm Lâm Trác Úy

đi!"

"Tôi đến rồi!"

Đột nhiên một âm thanh quen thuộc vang lên ở phía cửa.

Soạt một tiếng, vô số ánh mắt tò mò đều ngoảnh lại nhìn, tất cả mọi người ở

đây đều trợn tròn mắt.

Dưới ánh nhìn chăm chú của đám đông, một bóng dáng gầy yếu đứng ngay ở

cửa, đôi mắt quan sát tất cả mọi người có mặt tại đây.

Người nhà họ Lý suýt chút nữa đã khóc lên.

Anh ta cuối cùng cũng đến rồi!

Anh hùng luôn luôn xuất hiện vào thời khắc cuối cùng!