Sự Thân Mật Bất Ngờ

Chương 70



Trong lúc đàn em đang chia đồ uống cho mọi người, Quý Minh Luân và Thân Nhiên cùng nhau đi đến phòng thay đồ.

Dù Quý Minh Luân là sinh viên cao học nhưng vẫn có thể tham gia các trận đấu không giới hạn về khóa học của sinh viên. Kỹ năng của Quý Minh Luân tốt nhất trong đội nên huấn luyện viên sẽ không phản đối việc anh chơi thế cho Trịnh Minh Kim.

Hai người vừa đi vừa trò chuyện, Thân Nhiên hỏi thăm Giang Lẫm dạo này sao rồi. Quý Minh Luân nói rất ổn, mùa hè năm sau Giang Lẫm tốt nghiệp xong sẽ về nước.

Lúc thay quần áo, Thân Nhiên nghe Quý Minh Luân nói rằng môi trường học tập ở Los Angeles rất tốt, Giang Lẫm ở chung ký túc xá với một sinh viên người Hồng Kông bằng tuổi, lại rất chu đáo.

Thân Nhiên nghe ra giọng điệu bất an của Quý Minh Luân, cậu hiểu rằng hai người họ cùng nhau lớn lên, Giang Lẫm luôn rất ỷ lại Quý Minh Luân, nếu cậu là Quý Minh Luân thì cũng sẽ lo lắng như vậy. Giang Lẫm tạo cho người khác có cảm giác rằng anh ấy luôn cần có người bên cạnh chăm sóc, ấy vậy mà Giang Lẫm lại có đủ dũng cảm trở về Trung Quốc để theo đuổi Quý Minh Luân, mối quan hệ giữa hai người đã khiến Thân Nhiên cảm động.

Thân Nhiên lại nghĩ đến bản thân mình, cậu đóng cửa tủ lại, khóe môi nở nụ cười.

Quý Minh Luân thay quần áo nhanh hơn cậu, sau đó hai người ngồi trên ghế dài trong phòng thay đồ buộc dây giày. Đôi giày bóng rổ dưới chân cậu là do Triệu Tế Vũ tặng mấy ngày trước, sau bữa tối hắn thoải mái đưa giày cho cậu, cũng không nói giá tiền.

Bên trong hộp là một đôi giày màu bạch kim phiên bản giới hạn của Jordan, vẻ mặt Triệu Tế Vũ bình tĩnh: "Thử đi, đôi giày thể thao của cậu cũ rồi, tớ chọn theo cỡ giày của cậu đấy, hẳn là sẽ vừa."

Thân Nhiên nhìn chằm chằm vào đôi giày không nhúc nhích, một lúc sau, cậu cảm giác được Triệu Tế Vũ kéo ghế đến ngồi cạnh mình, hỏi: "Sao vậy? Không thích à?"

Cậu lắc đầu, tóc mái rũ xuống che đi cảm xúc trong mắt. Triệu Tế Vũ có thể đoán được suy nghĩ của cậu, hắn không nói gì mà đưa tay ra nắm lấy tay cậu. Một lúc sau cậu bình tĩnh lại, ngẩng mặt cười nói: " Lần sau đừng mua phiên bản giới hạn nữa, không cần đâu."

Triệu Tế Vũ nghiêng người đến gần cậu, trầm giọng nói: "Tớ chỉ thấy nó hợp với cậu, khi cậu chơi bóng, hẳn sẽ rất đẹp, cũng không nghĩ nhiều lắm."

Thân Nhiên nhìn người trước mặt và tình cảm sâu sắc trong đôi mắt đó, cậu không thèm quan tâm đến đôi giày mình đang cầm nữa, cậu đưa tay ra giữ gáy Triệu Tế Vũ, nghiêng đầu hôn lên môi hắn.

Chuyện xảy ra tiếp theo đương nhiên là cấm trẻ nhỏ rồi, kết quả đến tận hôm sau cậu mới có cơ hội thử giày.

Đôi giày này thực sự rất vừa vặn, đi êm chân và vững vàng khi thực hiện các chuyển động. Cậu đã mang chúng trong hai ngày luyện tập tiếp theo. Lúc đầu cậu hơi không nỡ mang giày mới nhưng Triệu Tế Vũ nói rất đúng, nếu không mang giày thì mua nó đâu còn ý nghĩa gì nữa.

Điện thoại di động của Quý Minh Luân vang lên, anh nhấc máy, mỉm cười trả lời, Thân Nhiên nghe thấy một giọng nói quen thuộc, ngẩng đầu phát hiện Quý Minh Luân đang trả lời cuộc gọi video.

"Minh Luân, cậu sắp vào trận à?"

Giọng nói của Giang Lẫm truyền qua loa ngoài, đồng thời còn có âm thanh trò bằng tiếng Anh.

Thân Nhiên nhìn người trên màn hình điện thoại, Giang Lẫm đang ngồi trên ghế sofa lớn, mặc một bộ đồ ngủ mùa hè.

"Đúng rồi," Quý Minh Luân cười đáp: "Cậu chưa đi ngủ à?"

"Mới 11 giờ mà, tờ và Lục Triều đang xem phim." Giang Lẫm vừa nói xong, trên màn hình liền xuất hiện một bóng người khác.

Thân Nhiên nhìn thấy một khuôn mặt với nước da trắng trẻo gần giống Giang Lẫm, người này mặc đồ ngủ bằng lụa màu đen, thân hình cân đối, thon thả, nét mặt tuấn tú, khí chất ôn hòa, nhưng có chút lười biếng.

Lục Triều đưa một viên sô cô la cho Giang Lẫm, mỉm cười chào Quý Minh Luân rồi ngồi xuống bên cạnh. Anh ấy cũng vừa ăn một viên khác, vừa nhìn vào màn hình chiếu phim trước mặt.

Quý Minh Luân và Giang Lẫm tiếp tục trò chuyện, thỉnh thoảng Giang Lẫm cũng nói chuyện vài câu với Thân Nhiên. Khi đến giờ, Giang Lẫm chúc hai người thi đấu may mắn. Lúc này, chàng trai tóc đen bên cạnh anh cũng quay lại và cười nói tạm biệt.

"Thi đấu cố lên nhé."

"Cám ơn." Quý Minh Luân mỉm cười, tạm biệt Giang Lẫm rồi cúp máy.

Sau khi anh cất điện thoại đi, Thân Nhiên hỏi: "Người bên cạnh Giang Lẫm vừa rồi là bạn cùng phòng của anh ấy à?"

"Đúng vậy," Quý Minh Luân nói, "Lục Triều là một người rất tốt, sở dĩ lần này Giang Lẫm quay về với anh là nhờ Lục Triều khai thông đấy."

Thân Nhiên biết chuyện giữa Quý Minh Luân và Giang Lẫm từ đầu đến cuối, Quý Minh Luân không cần phải giấu giếm trước mặt cậu.

Thân Nhiên nhớ lại cảm giác hơi mất tự nhiên lúc nãy, nhẹ giọng hỏi: "Đàn anh à, Lục Triều này có phải cũng..."

Quý Minh Luân mỉm cười, đưa tay vỗ vỗ vai Thân Nhiên: "Bây giờ mắt cậu tinh tường hơn rồi đấy."

Cậu cũng không biết ánh mắt tinh tường hơn là tốt hay xấu nữa. Đúng lúc này, có người đẩy cửa vào gọi họ đi tập hợp, hai người thu dọn đồ đạc rồi ra ngoài.

Trận đấu hôm nay là một trận giao hữu, đối thủ là đội bóng rổ của một trường đại học khác trong thành phố, thực lực toàn đội không tệ. Sau khi huấn luyện viên dặn dò xong, cầu thủ hai bên bắt đầu khởi động.

Sau khi Thân Nhiên thực hiện hai cú ném ba điểm liên tiếp trong lúc khởi động, cậu nhìn về phía cửa, cánh cửa hé mở nhưng không có ai đi vào cả. Vì trận đấu sắp bắt đầu nên sân đấu đã được dọn sạch, các đàn em đã chia đồ uống tiếp ứng cho mọi người, để lại cho Thân Nhiên một ly.

Thân Nhiên đặt ly cà phê được chia ở bên cạnh ly cậu mua lúc nãy, định để dành cho Triệu Tế Vũ uống nhưng đến khi tiếng còi trận đấu vang lên, hắn vẫn chưa đến.

Ở những phút đầu của trận đấu, Thân Nhiên hơi mất tập trung. Quý Minh Luân thấy vậy thì nhắc nhở, lúc đó cậu mới bắt đầu tập trung hơn, chẳng mấy chốc đã đến giờ giải lao giữa trận.

Thân Nhiên kéo vạt áo lên lau mồ hôi trên cằm, cậu liếc nhìn bảng hiệu điện tử trên tường.

Đối thủ hôm nay có thực lực ngang bằng họ, tỷ số hai bên rất sát nhau, bên này ghi được 2 điểm thì bên kia liền đuổi kịp, tỷ số luôn được kiểm soát trong vòng năm điểm.

Cảm giác lo lắng như vậy khiến tinh thần rất mệt mỏi, Quý Minh Luân vỗ nhẹ lưng Thân Nhiên rồi cùng cậu quay lại ghế dài nghỉ ngơi. Huấn luyện viên đi tới chỉ đạo sắp xếp đội hình cho hiệp hai, Thân Nhiên uống nửa chai nước điện giải, nhìn về phía cánh cửa hé mở vẫn không có ai.

Đến bây giờ, điện thoại của cậu vẫn chưa nhận được tin nhắn nào của Triệu Tế Vũ, còn ly cà phê cậu để dành cho Triệu Tế Vũ đã tan hết đá, hơi nước đọng trên thành cốc chảy xuống thành vũng nhỏ. Thân Nhiên chạm tay vào ly thì thấy cũng không còn lạnh nữa.

Trước khi hiệp hai bắt đầu, cậu không kìm được, mở khung WeChat của Triệu Tế Vũ, gõ: [Cậu vẫn đến chứ?]

Gửi tin nhắn xong, cậu đứng dậy chuẩn bị. Hai phút sau, trận đấu bắt đầu, cậu bật nhảy nhắm bắt lấy bóng, ngón tay vừa chạm tới bóng thì lại bị đối thủ nhảy trúng đụng ngã ra đất.

Trọng tài thổi còi, cầu thủ đội đối thủ vừa nhảy lên phạm lỗi trắng trợn.

Quý Minh Luân đi đến hỏi cậu có sao không, Thân Nhiên xoa xoa mông đau nhức, nói không có việc gì, rồi Quý Minh Luân kéo cậu đứng dậy.

Lần này đến lượt Quý Minh Luân chớp bóng, Thân Nhiên đứng từ xa liếc nhìn về phía điện thoại, cậu rất muốn đến xem Triệu Tế Vũ đã trả lời tin nhắn chưa, rất muốn biết hắn sẽ nói thế nào. Nhưng cậu không thể mặc kệ trận đấu được nên đành phải ép bản thân tập trung.

Sau khi hiệp hai bắt đầu, sự cạnh tranh giữa hai bên càng trở nên căng thẳng hơn, Thân Nhiên là tiền phong phụ trong đội, nhiệm vụ chính của cậu là ghi bàn tấn công. Quý Minh Luân hỗ trợ cậu khu vực gần rổ với vai trò tiền phong chính, hai người phối hợp và kéo dãn tỷ số lên đến 11 điểm, kết quả là đội đối thủ nhất thời thay đổi chiến thuật, để 4 cầu thủ cùng kèm chặt cậu và Quý Minh Luân. Với hàng phòng ngự kép như vậy, rất khó tiến vào vùng giới hạn để úp rổ, các chuyển động của Thân Nhiên và nhiều pha cản phá của Quý Minh Luân đều bị chặn lại.

Tỷ số của hai đội lại một lần nữa thay đổi, sau khi bị đối thủ dẫn trước 9 điểm, huấn luyện viên đội Thân Nhiên yêu cầu dừng giữa hiệp.

Các thành viên trong đội quay lại ghế nghỉ ngơi, Thân Nhiên th.ở dốc, Quý Minh Luân lấy khăn lau tóc, cậu chưa kịp uống nước đã mở điện thoại lên xem.

Triệu Tế Vũ đã trả lời tin nhắn.

[Xin lỗi, trước đó tớ bận việc, giờ đã xử lý xong rồi, bây giờ tớ sẽ qua ngay, nhưng có lẽ sẽ không kịp để xem trận đấu của cậu]

Đọc xong đoạn tin nhắn này, tuy rằng nhịp tim trong lồ.ng ngực vẫn đập dồn dập nhưng tâm trạng Thân Nhiên đã bình tĩnh hơn hẳn, thậm chí khóe miệng cũng vô thức nhếch lên hai bên.

Quý Minh Luân ném khăn tắm vào mặt cậu nên không ai để ý đến việc cậu đang cười, cậu cúi đầu gõ lại: [Không sao, cậu chú ý an toàn, đừng vội.]

Sau khi cất điện thoại đi, cậu cầm nửa chai nước điện giải còn lại uống cạn rồi chăm chú lắng nghe sự sắp xếp của huấn luyện viên.

Do đối thủ áp dụng chiến thuật phòng ngự kèm sát từng người nên huấn luyện viên tạm thời thay thế vị trị của Thân Nhiên thành Đường Mân, một cầu thủ dự bị rất giỏi ném 3 điểm.

Kể từ khi thay người, hàng phòng ngự của đối thủ nhanh chóng bị đường ném ba điểm của Đường Mân phá vỡ, tiết tấu bị gián đoạn, sau khi phía đội Thân Nhiên ghi liên tiếp ba bàn, tỷ số chỉ còn cách một điểm.

Khán giả trên khán đài bị phân tâm bởi loạt tình huống đảo ngược liên tục này, tiếng hò reo thỉnh thoảng vang lên trong sân vận động. Vốn tưởng rằng đội Thân Nhiên sẽ mượn đà vượt qua đối thủ, tiếp tục ghi bàn, không ngờ đối thủ nhanh chóng bình tĩnh lại, tiếp tục dùng chiến thuật kèm người rất chặt, trấn áp Quý Minh Luân và cầu thủ mới vào sân Đường Mân.

Thấy bảng điện tử tính giờ chỉ còn hơn hai phút, Thân Nhiên đi đến chỗ huấn luyện viên yêu cầu được ra sân.

Huấn luyện viên ban đầu dự định sẽ để cậu vào sân trở lại ở thời điểm thích hợp nên mới quyết định thay người, ông sẽ có thời gian đưa ra hướng dẫn và sau đó thay cậu với một cậu thủ khác trong đội đang kiệt sức nghiêm trọng.

Thân Nhiên đập tay với đồng đội, sau khi ra sân, cậu đi đến vạch ba điểm như huấn luyện viên sắp xếp.

Thấy cậu đứng như vậy, đừng nói đối thủ đều kinh ngạc, ngay cả Quý Minh Luân cũng sửng sốt, quay đầu nhìn về phía huấn luyện viên.

Huấn luyện viên ra hiệu cho Quý Minh Luân, Quý Minh Luân hiểu ý, anh thực hiện một số động tác giả ở đường chuyền tiếp theo, mỗi khi đối thủ cho rằng anh sẽ chuyền bóng cho Thân Nhiên hoặc Đường Mân ở phía ngoài thì anh lại úp rổ hoặc tự mình ném bóng, cuối cùng ghi được 6 điểm.

Máy ghi điểm điện tử cho thấy họ đang dẫn trước 4 điểm, chỉ còn 1 phút nữa là trận đấu kết thúc. Tuy nhiên đối thủ rất bình tĩnh và không hề xáo trộn vị trí, họ vẫn chơi ổn định và giành lại tỷ số nhờ những pha đột phá nhanh.

Khi đếm ngược đến hai mươi giây cuối cùng, tỉ số giữa hai bên chỉ chênh lệch một điểm, Thân Nhiên bắt được bóng từ một góc rất khó trên đường chuyền bóng đột phá của đối thủ, cậu dẫn bóng chuyền cho Đường Mân, đây là một đường bóng giả, bóng lại nhanh chóng được chuyền về lại. Lúc này Thân Nhiên đã tới rổ, nhưng trước mặt có hai người đang phòng thủ, họ gần như nhảy lên cùng lúc để chặn cú úp rổ của cậu. Tuy nhiên, cậu đột nhiên đổi tay giữa không trung và chuyền bóng cho Quý Minh Luân đang lao tới ở bên cạnh.

Rất nhiều khán giả trên khán đài lúc này phấn khích đứng dậy, bóng đến tay Quý Minh Luân, Quý Minh Luân nhảy lên để ném bóng, nhưng bóng lại bị đối thủ đang đuổi theo chạm vào. Quả bóng rổ đập vào khung, sắp rơi ra ngoài, Thân Nhiên bất ngờ lấy đà nhảy lên, lần này giữa cậu và hai hậu vệ đối thủ có khoảng cách chiều cao rõ ràng. Sau khi bắt được bóng, cậu đập mạnh một cú, quả bóng nặng nề xuyên qua khung rổ màu xanh rơi xuống đất, cậu cũng tiếp đất cùng lúc, loạng choạng ngã vào người Quý Minh Luân phía sau.

Quý Minh Luân lập tức đỡ cậu, trận đấu kết thúc, tiếng còi vang lên, khán đài vang lên tiếng reo hò nồng nhiệt, Thân Nhiên ôm đầu gối nhìn bảng tỷ số thở hổn hển.

Màn hình điện tử lại nhảy lên lần nữa, cuối cùng họ đã giành được ba điểm!

Cảnh tượng tràn ngập trong làn sóng cổ vũ nhiệt tình, Thân Nhiên nhìn Quý Minh Luân, cuối cùng cũng có thể thả lỏng và mỉm cười. Quý Minh Luân cũng mỉm cười, hai người ôm nhau, rồi ba đồng đội còn lại cũng tiến tới, huấn luyện viên vỗ tay đi về phía họ. Thân Nhiên chìm trong niềm vui chiến thắng, khi huấn luyện viên đang nói, cậu quay đầu nhìn về phía cửa.

Lúc đầu cậu không có hy vọng gì, nhưng cậu không ngờ lần này lại nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

Triệu Tế Vũ dựa vào cửa vào sân bóng rổ, hai tay đút túi quần, đôi mắt cong lên sau tròng kính, lặng lẽ nhìn cậu.

Thân Nhiên nhìn thấy nụ cười đong đầy tình cảm trên khuôn mặt đó, cậu dường như không còn nghe được mọi thứ xung quanh nữa. Tất cả những gì cậu có thể nghĩ đến lúc này là hắn đang ở đây rồi, vậy liệu hắn có nhìn thấy cú đập bóng cuối cùng siêu ngầu của mình hay không?