Quan Tiên

Chương 332: Chương 332




- Hiệu trưởng Giáp, vừa lúc hôm nay ba bên chúng ta đều có mặt, nói ra được rồi chứ? Hai anh em này gây sức ép cũng thật sự là chịu không nổi nữa.
- Được rồi, được rồi.
Giáp Ba liên tục gật đầu.
- Đến văn phòng của tôi nói đi?
Ông vừa nói vừa quay đầu nhìn Lưu Đông Khải:
- Đồng chí cảnh sát… anh xem, việc này liền xử lý như vậy có được không?
- Không được!
Lưu Đông Khải có chút tức giận,
- Hai tên kia còn chưa tính, một hiệu trưởng nho nhỏ như ông khoác lác với tôi cái gì? Coi cán bộ cấp Cục này của tôi là giả à? Ra đồn cảnh sát làm thủ tục, các ông dù sao cũng phải cử một người đi giải thích một chút.
- Đồng chí này, đến văn phòng của tôi ngồi xuống được không?
Hiệu trưởng Giáp vốn không biết lai lịch của Lưu Đông Khải, là một người công tác trong ngành giáo dục, nhận thức không ra quân hàm cảnh sát là rất bình thường, tuy nhiên, cảnh sát là không nên đắc tội, điều này ai cũng biết.
- Đi thôi, Cục trưởng Lưu, ngồi xuống đi.
Trần Thái Trung đã lên tiếng, có thể không đi Cục Cảnh Sát là tốt nhất, mà vấn đề lúc này Mông Hiểu Diễm gặp phải, hắn muốn làm rõ ràng, nói thật, hắn cũng không rõ tại sao sự việc lại phát triển đến mức độ ly kỳ như thế.
Lưu Đông Khải sửng sốt, họ Trần đã tiến lên nhiệt tình vỗ vỗ vai gã,
- Lần này từ nước ngoài trở về, mang về không ít đồ chơi hay, chốc nữa cho anh lấy một ít, ha ha...
- Anh đừng thân thiết như vậy được không? Tôi sợ đấy
Phó cục trưởng Lưu liếc hắn một cái, trên người da gà đều nổi lên, tuy nhiên, gã có thể nói cái gì?

Giáp Ba vừa nghe, người đến không ngờ lại là một Cục trưởng, trong lòng lại không kìm nổi nói thầm một câu, thế này là thế nào? Chỉ mong... Chỉ mong là một Cục trưởng phân cục thôi?
Nếu là Cục trưởng cấp thành phố, việc này… Thật rất dễ dàng làm lớn chuyện
Có nhận thức này rồi, việc trao đổi trong phòng Hiệu trưởng liền tương đối dễ dàng rồi. người như Trần Thái Trung và Lưu Đông Khải, vừa nghe lời nói của Giáp Ba và anh em nhà họ Đào, cơ bản liền đoán ra rồi: Hiệu trưởng Giáp đây là muốn nịnh bợ Chủ nhiệm Mông.
Trần Thái Trung lại không cảm thấy ngạc nhiên lắm, Lưu Đông Khải lại động não một lần nữa, lai lịch của người phụ nữ này là thế nào? Hiệu trưởng này phải mất mạng đi nịnh bợ? Hôm nay tôi dẫn đội đến, dường như… Cũng không phải là chuyện xấu gì?
Bọn họ nghĩ như thế nào, Mông Hiểu Diễm đều không thèm để ý. Cô chỉ biết là, chính mình rất tức giận, Giáp Ba chuyện trước kia của ông tôi còn chưa truy cứu đâu, hiện tại không ngờ lại dùng thủ đoạn này với tôi?
- Được. Tôi tiếp nhận, bao gồm mua đồng phục nhà trường và sách tham khảo, những thứ này tôi đều có thể tiếp nhận.
Cô đã phát cáu. Đồng phục nhà trường và sách tham khảo, trước đây cũng là Hoàng Cường phụ trách, trong thời gian đó lợi nhuận to lớn không đề cập tới cũng được.
- Nhưng cái ký túc xá này, tôi đề nghị tiến hành đánh giá lại dự toán. Tư chất cũng xét duyệt lại một lần nữa.
- Nếu Chủ nhiêm Mông cảm thấy công việc này không thích hợp để phòng Giáo vụ xử lý. Thế thì vẫn là chuyển giao cho tổng vụ là được rồi.
Giáp Ba lão thần khắp nơi lên tiếng, trên mặt cũng là vẻ mặt ý cười. Chỉ có điều, ông ta trong lòng cũng là bất ổn
- Mọi người xem, thế nào?
- Thế việc hôm nay xử lý thế nào đây?
Mông Hiểu Diễm không nể mặt của Giáp Ba, nói chuyện có chút tư thế hùng hổ dọa người,
- Nếu không phải Trưởng phòng Trần tìm tôi có việc, sự tình sẽ phát triển đến bước nào đây? Tôi và học sinh của tôi, sẽ gặp phải phiền toái gì đây?
- Ha ha, bọn họ cũng là sốt ruột, cái này... Lý giải một chút đi, Chủ nhiệm Mông,
Giáp Ba cười giải thích,

- Đây cũng là tôi không chú ý phương pháp công tác, bây giờ nói ra rồi, chẳng phải là tốt rồi?
Trần Thái Trung mặt lạnh xem bọn họ nói đi nói lại, trong lòng cảm thấy có chút nhàm chán, chỉ có điều, hắn nghe được giọng điệu Mông Hiểu Diễm càng ngày càng kịch liệt, rất có chút tư thế nắm thế không buông tha người, buồn bực rất nhiều, nhất thời nhớ tới một sự việc.
Giáo sư Mông đã từng nói, phải làm hiệu trưởng trung học số 10, lúc này chẳng lẽ là... Cô muốn mượn cơ phát lực rồi?
Vậy anh đây chắc chắn phải phối hợp cô một chút thôi, Trần Thái Trung ho nhẹ một tiếng, ngắt chuyện bọn họ,
- Ừ, thế này, chủ nhiệm Mông nếu trong lòng còn nghi hoặc về công trình ký túc xá, tôi thật ra có mấy người bạn bên viện thiết kế, mời bọn họ đến xét duyệt một chút, không phải xong rồi sao?
Hắn đương nhiên rõ ràng, loại việc này bên trong có mưu mẹo là bình thường, không mưu mẹo mới là không bình thường, nếu định đánh rắn, vậy tự nhiên là muốn đánh ở trên bảy tấc (đánh rắn rập đầu).
Xong đời! Trong lòng Hiệu trưởng Giáp Ba nhất thời chính là chợt lạnh, đây mới là sợ cái gì sẽ đến cái đó, y cố gắng luôn trốn tránh, chính là những lời này, hiện tại chủ đề này, rốt cục cũng bị người ta nói ra rồi.
Đương nhiên, lấy uy vọng của hiệu trưởng Giáp ở trung học số 10, nếu là giáo viên khác đề xuất vấn đề này, ông là thật sự không sợ: nếu không muốn thất nghiệp, thì câm miệng cho tôi!
Nhưng nếu đối với Mông Hiểu Diễm, ông làm sao dám nói những lời như vậy? Nói không chừng ông sẽ quay đầu nhìn anh em nhà họ Đào, xem cảnh hai người họ gây sức ép? Đây làm sao kết thúc?
Anh cả nhà họ Đào hơi trợn tròn mắt, anh hai nhà họ Đào cũng là không sợ hãi chút nào, đương nhiên, anh ta có chỗ dựa của anh ta,
- Cái này, chúng tôi hoan nghênh, tuy nhiên tôi nhắc nhở trước mọi người một chút, bản vẽ thiết kế và tình huống thực tế không có khả năng hoàn toàn ăn khớp
Đây chính là trên có chính sách dưới có đối sách trong truyền thuyết rồi, dự toán những thứ kia, chẳng qua là lý luận suông mà thôi, công trình một khi khởi công, thì sẽ làm nhiều hơn.
Giá cả thị trường nguyên liệu và thị trường nhân công, là có thể sinh động, tuy nhiên, thứ này phải kiểm tra, nơi nơi đều tìm được căn cứ, cũng không thích hợp động tay chân quá lớn.
Muốn kiếm được lợi nhuân đầy đủ, thêm một chút tình huống bất ngờ mới là vương đạo, vốn dĩ trong dự toán, đây là đất loại hai: đất bình thường, nhưng một khi bên thi công đào lên, phát hiện đây là đất loại bốn: Đất sỏi Caine.
Bởi vậy, hạn ngạch có thể khai khống ột chút, giá chẳng phải lên rồi sao?

Lại chẳng hạn như, bên thiết kế khẳng định không thể biết dưới đất có nước ngầm hoặc sạt lở hay không, chỉ cần bên thi công nói gặp phải điều bất trắc này, nếu phía nhà trường lại tán thành, phí thi công chẳng phải lại tăng rồi sao?
Ý tưởng của anh hai nhà họ Đào không tồi, rất phù hợp thực tế, không hổ là người thông minh, nhưng có một câu như vậy, “Mưu kế tính tận rất thông minh”, đúng vậy, anh ta thông minh hơi quá, lại quên một mắt xích vô cùng chí mạng: quyền nói và quyền giải thích.
Trong tình huống bình thường, mọi người có thể đưa ra một ít tranh chấp và thảo luận, nhưng, anh nếu ngay quyền giải thích thậm chí quyền nói chuyện đều không có, thế thì cái gì cũng không cần phải nói rồi.
Trần Thái Trung cũng mặc kệ gã, nhìn chằm chằm Mông Hiểu Diễm,
- Thế nào, Hiểu Diễm, cô cảm thấy sao?
Thế nào? Kia đương nhiên rất tốt rồi, giáo sư Mông không tin được người khác còn có thể không tin được hắn? Chỉ biết gật gật đầu rồi lại há mồm, lại không phòng Giáp Ba cướp lời
- Cái này đáng để Trưởng phòng Trần ra tay sao? Thế này, tôi quay lại tìm vài người kiểm tra một chút là được rồi, ừ, người của Hoàng Cường không thể dùng nữa, chúng ta cần tìm chuyên gia… Đúng rồi, Trưởng phòng Trần, anh ở đơn vị nào?
Nói là tìm chuyên gia, hiệu trưởng Giáp là hi vọng của mọi người trong giới giáo dục, tìm vài “Gạch gia kêu thú” (nghĩa là: “Nhà gạch gọi thú”, trong tiếng Trung đồng âm với “chuyên gia giáo sư” đều phát âm là zhuanjia jiaoshou) còn rất dễ dàng, tuy rằng khó tránh khỏi phải mất chút máu, nhưng có thể nắm được quyền giải thích trong tay, thì chính là không thể tốt hơn.
Đúng vậy, kiến thức của hiệu trưởng Giáp, đúng là so với loại côn đồ anh thứ hai nhà họ Đào này mạnh hơn nhiều, ông tuyệt đối không chịu đem việc này giao cho người ngoài đến làm, rất dễ dàng phát sinh vấn đề, ai biết người thanh niên này là con nhà ai? Lại là một Trưởng phòng gì?
- Tôi là ở văn phòng thu hút đầu tư
Trần Thái Trung không chịu nhiều lời, ngược lại là nghiêng đầu nhìn Lưu Đông Khải,
- Sếp Lưu... Ý của anh thế nào?
Liên quan gì tới tôi chứ? Củ chuối thật, ta chỉ là tới bình ổn sự kiện mang tính quần thể, mấy người không ngờ tóm lấy tôi, khiến tôi đứng vào hàng? Phó cục trưởng Lưu liền lắc đầu tỏ thái độ cự tuyệt.
Trong giây lát, gã lại cảm thấy không quá thích hợp, trầm ngâm một chút, vẫn là gật gật đầu,
- Tôi thấy, vẫn là tôn trọng ý kiến của chủ nhiệm Mông đi, cô ấy là đương sự, các anh thương lượng ra kết quả, tôi cũng được mang đội trở về sớm một chút.
- Văn phòng thu hút đầu tư... điểm mạnh của các anh không ở chỗ này mà
Hiệu trưởng Giáp mỉm cười lắc đầu, bộ dáng cực kỳ thong dong bình tĩnh, trong lòng cũng là khó chịu thiêu đốt
- Ha ha, thời gian không còn sớm, Cục trưởng Lưu, mọi người cùng nhau ăn bữa cơm đi?
- Tôi phải vội về Cục nhanh, Cục trưởng Hoành Vĩ không ở đó, tôi không đi được.

Lưu Đông Khải làm sao có thể coi trọng một bữa cơm? Thoát thân càng sớm càng tốt mới là lẽ phải.
Gã vừa nói vừa cầm giấy bút ra, viết vào một mẩu giấy, đưa cho Mông Hiểu Diễm,
- Chủ nhiệm Mông, đây là số điện thoại di động của tôi, nếu lại có tình huống khẩn cấp, khi Cục trưởng Vương không có mặt, cô trực tiếp gọi cho tôi.
Vương Hoành Vĩ... Cục Công an thành phố! Nhất thời, Giáp Ba trong lòng lạnh lẽo, chỉ cảm thấy mất hết can đảm, mẹ nó hai anh em nhà họ Đào này, bản lĩnh khác không có, bản lĩnh chuyện xấu lại là bậc nhất
- Hiệu trưởng Giáp tìm người của hiệu trưởng Giáp được rồi,
Mông Hiểu Diễm hôm nay là tức giận thật, cô quay đầu nhìn Trần Thái Trung,
- Trưởng phòng Trần, người anh tìm... Thông thạo cái này chứ?
Trần Thái Trung sửng sốt, hắn không phản ứng lại, lời này của cô ta là nói cho những người khác nghe, không khỏi gật gật đầu,
- Chút việc nhỏ này khẳng định là không thành vấn đề, đến tiền cũng không cần phải đưa.
Trong lòng Giáp Ba, thật sự là cần bao nhiêu buồn bực có bấy nhiêu buồn bực rồi, ông đã thấy được kết quả tương lai —— chuyện này, sắp trở thành ác mộng của chính mình.
Tuy nhiên, nên có đấu tranh và biện giải, đấy vẫn là cần phải có,
- Tên Hoàng Cường, tranh làm loại việc mơ mơ hồ hồ này, tôi nhất định ọi người một lời giải thích
Thí xe giữ tướng sao? Đường cũ rồi, Lưu Đông Khải cười lạnh trong lòng, cũng lười nhiều lời,
- Nếu đã như vậy, vậy các anh ai theo ta đi một chuyến đến cục thành phố? Làm cái thủ tục là xong rồi, chủ nhiệm Mông?
- Trưởng phòng Trần?
Rốt cục, Trần Thái Trung lại nghe được lời nói không muốn nghe nhất, chủ nhiệm Mông đáng thương mà nhìn hắn
- Cùng đi đi?