Nhị Thứ Nguyên Tiến Hoá Giả

Chương 35: 35




“Yozora…” Một âm thanh vang lên, trong giọng nói chứa đầy sự ấp úng.

Yozora nghe vậy liền quay ra sau hỏi:
“Sao vậy Mumei?”
Lúc này, Mumei đang đứng ở phía sau hắn, đầu cúi xuống ảm đạm.

Ikoma đứng bên cạnh cũng đang do dự như muốn nói gì đó.
Cuối cùng, do quan hệ gần gũi hơn nên Mumei là người mở miệng trước.
“Chỉ vì chúng ta mà làm tới mức đó thì có đáng không?”
Từ khi nghe thấy Yozora thề trước đám đông khi nãy, nàng đã luôn suy nghĩ như vậy.

Cuối cùng thì nàng cùng với Ikoma vẫn là Kabaneri, một thứ lai tạp giữa người và quái vật, còn Yozora là một con người chân chính, hơn nữa khả năng của hắn còn mạnh mẽ như vậy.

Liệu việc lấy tính mạng của mình ra mà đánh cược trên người các nàng có xứng đáng không?
Đó là thứ mà Mumei lo nghĩ nãy giờ.

Nàng không nghi ngờ tính chân thật của lời thề đó, bởi giống như Yozora đã nói cho nàng vậy.

Hắn chưa bao giờ nói dối nàng!
Dù không dùng kỹ năng độc tâm nhưng chỉ từ giọng điệu của Mumei cùng sắc mặt của hai người thì Yozora cũng đoán được tám, chín phần thứ bọn họ lo lắng.


Cho nên hắn quyết định cho ra câu trả lời.
Phốc!
“Đau!”
Yozora búng trán Mumei, nhìn xem Mumei hai tay ôm trán thì có vẻ như nó không nhẹ nhàng gì đâu.
Đứng kế bên thấy cảnh này, Ikoma theo bản năng che trán lại.

Thứ đổi lại cho hành động đó là ánh mắt khinh bỉ của Yozora.
“Đừng lo.

Ta không có hứng thú với con trai.” Nghe thấy vậy, Ikoma liền xấu hổ.
Mặc kệ Ikoma với gương mặt xấu hổ kế bên, Yozora vừa xoa trán giúp Mumei, vừa nhẹ nhàng nói:
“Sao này không cho có những suy nghĩ như vậy nữa.”
“Vâng.” Dù không hiểu lí do vì sao nhưng Mumei vẫn theo bản năng đáp lại, sau đó nhìn Yozora chờ đợi hắn giải thích.
— QUẢNG CÁO —
Thấy phản ứng dễ thương của Mumei, nội tâm của Yozora liền mềm hoá, hắn càng nhẹ nhàng xoa trán cho Mumei, nói:
“Đối với anh, em là một người thân quan trọng, cho nên ý nghĩ rằng “mình không xứng đáng” không nên sinh ra.

So với những người chỉ biết ngồi sợ hãi ngoài kia thì một cô bé 12 tuổi như em dám đứng lên chống lại bọn kabane đã rất tốt rồi.

Hãy tự tin vào bản thân mình đi chứ!”
Nói tới đau, Yozora hơi ngừng lại, sau đó nói:

“Còn nếu vẫn không được thì hãy tin vào anh.

Có anh ở đây thì chuyện đó không bao giờ xảy ra đâu.”
Nghe thấy những lời đó, Mumei như tháo được gánh nặng trong lòng, nàng cười vui vẻ gật đầu.
Đúng vậy! Dù không tin vào chính bản thân mình thì chí ít nàng cũng sẽ tin vào Yozora!
Suy khi suy nghĩ thông suốt, không khí xung quanh Mumei bắt đầu tươi sáng hơn, kết quả là bầu không khí giữa Yozora và Mumei biến thành màu hồng.
Ikoma: “...”
Một rổ thức ăn cho chó!
Bỏ công đoạn phát thức ăn chó qua một bên, sau khi giải quyết được khúc mắc của Mumei thì Yozora tiếp tục giải quyết một vấn đề quan trọng khác.
Như đã biết, gian phòng mà Yozora xin được từng là một phòng để hành lí cùng hàng hoá, cho nên dù có diện tích lớn hơn bình thường rất nhiều nhưng kèm theo đó là dơ vãi đạn do không được dọn dẹp thường xuyên.
Chỉ việc bảo dưỡng phần vỏ bọc với phần máy hơi nước đã mệt chết người rồi, đứa nào rãnh tới nổi đi lau dọn một căn phòng không quan trọng về mặt vệ sinh.
Cho nên là…
“Tổng vệ sinh cùng trang hoàng nội thất thôi!” Phát cho Mumei cùng Ikoma dụng cụ dọn dẹp không biết được lấy từ xó nào ra, đứng kế bên một đống đồ cũng không biết lôi từ xó nào ra nốt, Yozora hân hái nói.
“Việc này cần thiết sao?” Nhìn cây chổi lau nhà trong tay mình, Ikoma hoang mang thắc mắc.
Theo hắn thì việc lao dọn chỗ này khá là không cần thiết, dù sao thì bọn họ cũng đâu ở đây lâu lắm đâu.

— QUẢNG CÁO —
“Cứ tin ta.

Đảm bảo ngươi sẽ không hối hận đâu.” Vỗ vai Ikoma, Yozora bắt đầu vào phần công việc của mình.

Nhìn xem cây chổi lau nhà trên tay, sau đó nhìn về phía Mumei đã bắt đầu lau dọn từ khi nào không hay, Ikoma đành thở dài tham gia.

“Ayame-sama! Xin ngài hãy bình tĩnh lại! Chuyện này không có gì quan trọng đâu ạ!”
Trong hành lang tối tăm đan xem vài tia sáng từ những chiến đèn, một giọng nói hốt hoảng của một nam nhân vang lên kèm theo tiếng bước chân ngày càng gấp gáp.
“Việc cách li Yozora-sama mà sao có thể không quan trọng được chứ.”
Giọng nói của một thiếu nữ vang lên, trong đó mang theo vài sự bất mãn.

Nhưng với tông giọng cũng như ngữ khí đó thì rất khó để khiến người ta cảm thấy áp lực.
Cùng lúc đó, một đoàn người tiến tới, để lộ ra diện mục của chủ nhân giọng nói.
Đó là một thiếu nữ khoảng mười bảy tuổi, mặc một bộ quần áo lấy màu hồng làm chủ đạo, mái tóc dài màu xanh tím được bọc thành đuôi ngựa phía sau, dù hơi tỏa ra một chút khí chất thành thục nhưng phần nhiều vẫn là dịu dàng cùng ngây thơ.
Người thiếu nữ đó không ai khác chính là Yomogawa Ayame, chủ nhân hiện tại của Thiết Giáp Thành cũng như là gia chủ hiện giờ của nhà Yomogawa!
Đi theo bên người nàng là một thiếu niên cùng một người đàn ông trung niên.

Người thiếu niên là Kurusu, cận vệ trưởng của nhà Yomogawa, còn người đàn ông trung niên kia là một vị trưởng lão của nhà Yomogawa, đồng thời là chủ nhân của giọng nói lúc nữa.
Nguyên nhân khiến Ayame gấp gáp như vậy là sau khi tạm thời giải quyết xong những vấn đề xuất hiện khi Thiết Giáp Thành khởi động thì nàng dự định đi tìm đám người Yozora để cảm ơn, nhưng khi hỏi thăm vị trí của Yozora thì nàng lại nhận được đáp án là do bị nghi ngờ nên bọn họ đã tự động cách li khỏi đoàn người rồi!
Điều này khiến Ayame hơi tức giận, bởi vì theo nàng thấy thì Yozora là ân nhân của mình mà lại bị đối xử như vậy thì không thỏa đáng, cảm giác giống như nàng là người vong ân phụ nghĩa vậy.
Đó là tính cách của Ayame, dù cho Yozora thể hiện ra sức mạnh không thuộc người thường thì nàng vẫn không có gì sợ hãi mà chỉ cảm kích vì đã cứu giúp mình.
Nếu ở thời bình thì tính cách tốt bụng như vậy sẽ rất tốt, nhưng ở thời loạn như bây giờ, hơn nữa Ayame còn là gia chủ của một gia tộc thì không hay tí nào cả.
— QUẢNG CÁO —
Ví dụ như người đàn ông trung niên đang đi kế bên Ayame, dù bề ngoài có vẻ cung kính với Ayame nhưng từ sâu trong ánh mắt của hắn chỉ có sự xem thường thôi.

Xem ra đối với một người lớn như hắn thì việc để một cô gái trẻ mềm yếu lãnh đạo mình không phải là chuyện hay ho gì.
Nhưng Ayame không phát hiện ra điều đó, không phải là do nàng ngu ngốc hay gì mà chỉ là nàng quá tốt bụng cũng như yếu lòng nên không thề nghi ngờ người trong gia tộc mình mà thôi.
Chẳng mấy chốc, đoàn người Ayame đã đi tới trước cửa phòng kho, nơi bọn Yozora đang bị cách li.


Đây cũng là một trong những lí do mà Ayame không thể chấp nhận được việc đám người Yozora vào trong này ở.
Khi còn là đại tiểu thư của nhà Yomogawa, Ayame không thiếu cơ hội để đi thăm Thiết Giáp Thành, cho nên nàng biết nhà kho là một trong những nơi bẩn nhất trên con tàu này.

Việc để một người là ân nhân của nàng, thậm chí là của cả đoàn xe này vào đây sống thật sự quá vô lễ!
Không nghe lời can ngăn của người đàn ông trung niên, Ayame tháo khoá ra, sau đó mở cửa.
“Xin lỗi..a!” Ngay khi Ayame vừa mở ra thì một luồng sáng ập vào mắt nàng.

Luồng sáng đó không hề chói mắt mà chỉ sáng lên nhẹ nhàng, cho nên Ayame có thể nhìn thấy cảnh tượng trong căn phòng.
Bởi vì vậy, nàng mới kinh ngạc hét lên.
———————————————————
Chào các bạn! Sau một tuần thì cuối cùng chúng ta cũng gặp lại nhau!
Hiện giờ thì mình đã thi giữa kỳ xong rồi! Quẩy thôi!
...
À quên mất còn tuần nữa là thi cuối kỳ *che mặt khóc*.

Mà may là vì lí do đặc biệt nào đó mà nhà trường mình đã đổi lịch thi từ một tuần thành kéo dài từ 27/4 tới 15/5.

Cho nên mình cũng không gấp ôn thi cho lắm (tại cũng phải hai ngày mới thi một môn).
Thế nên mình có lẽ sẽ rặn thêm được hai, ba chương nữa rồi mới nghỉ phép.

Tới khi đó thì mình sẽ thông báo cho mấy bạn.
Kết thúc chương này thì mình xin gửi lời cảm ơn tới các bạn đã đề cử truyện dù mình không biết một thời gian, thật sự cảm ơn các bạn rất nhiều!
P/s: Có ai thấy cách giảng đạo lý của Yozora sida không? Thực sự thì mình không rành mấy thứ kiểu vậy cho lắm..