Mối Tình Đầu Bị Đánh Cắp (Mối Tình Đầu Hoang Phí)

Chương 103: Cứu Tôi Cứu Với!



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



*Chương nà y có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sá»± xuất hiện của anh khiến mọi người trong phòng đều xanh mặt, Mỹ An cÅ©ng không ngờ là anh lại có mặt để bênh vá»±c cô.

“Mỹ An nói đúng, chỗ của tôi không nuôi những kẻ vô dụng nhÆ° này.

Phòng nhân sá»± đúng là làm việc ngày càng thất trách, để một đám người không có năng lá»±c ở đây diễu võ giÆ°Æ¡ng oai”.

“Tổng giám đốc không phải nhÆ° anh nghÄ© đầu, là do cô ta tá»± ghi thù, luôn khó dễ chúng tôi trước” - Phó phòng giải thích.

Một vài người có gan liền lên tiếng hùa theo: “Đúng đó, đúng đó.” “Cô ta dù sao cÅ©ng đáng sợ nhÆ° vậy, đánh người tới máu me be bét ai mà làm việc chung nổi”.

Mỹ An lắc đầu chán nản, mấy người này mở to mắt nói dối cÅ©ng không ngượng mồm.

Cô không phản bác, cô muốn đứng một bên xem anh sẽ giải quyết chuyện này ra sau.


“Xem ra Bách Niên trở thành nÆ¡i hà khắc không phù hợp với các người vậy thì chiều nay không cần sá»­a hợp đồng nữa” - Thanh Bách nhàn nhạt nói.

Mấy người ở đó chÆ°a kịp vui mừng vì lời nói của anh lại nghe thêm câu phía sau:
“Thu dọn đồ đạc cút khỏi đây ngay lập tức.”
Mỹ An không nhịn được mỉm cười, hiếm khi cô thấy người gặp nạn mà hả hê nhÆ° vậy.

Cô nhìn Thanh Bạch tá»± dÆ°ng thấy anh lấp lánh nhÆ° phát ra hào quang vậy, việc làm này của anh chính là hành động bênh vá»±c cô rõ ràng nhất tại công ty.

!Mấy người kia liên tục kêu gào xin lỗi nhÆ°ng Thanh Bạch chẳng mảy may để ý đến.

Anh không thiếu nhân viên, bất kỳ vị trí nào ở Bách Niên cÅ©ng có người xếp hàng ứng tuyển.

Anh nắm lấy cổ tay Mỹ An kéo cô một mạch đi lên tầng cao, trầm giọng nói: “Gặp mấy chuyện này sao không nói với Minh Thái hoặc trá»±c tiếp đi tìm tôi?” “Cứ nghÄ© là chuyện nhỏ không ngờ lại thành ra nhÆ° vậy” - Mỹ An cười khổ.

“Nếu cô làm đúng nguyên tắc thì không cần sợ bọn họ, dù đời tÆ° cô có ra sao thì ở công ty này cô là cấp trên của bọn họ.

Từ nay về sau xá»­ lý việc gì thì cÅ©ng cứ thẳng tay, hiểu chÆ°a?”
Mỹ An vội gật đầu, lại ngẫm lại chỗ đời tÆ° trong câu của Thanh Bách mà cau mày:
“Ý anh đời tÆ° của tôi có vấn đề gì?”
“Cô cần tôi kể ra à? Công ty này vì cô mà gà bay chó chạy cÅ©ng không ít lần rồi đó” - Thanh Bách nhướn mày.

Mỹ An lườm anh, cô nhớ tới chuyện vừa rồi chậm rãi nói:
“Anh giúp tôi lập uy nhÆ° vậy là được rồi, đuổi việc nhiều người quả không hay đâu.”
“Cô thấy thÆ°Æ¡ng cảm cho họ?”
“Tôi sợ bọn họ quay lại đâm công ty mấy nhát thôi, dù sao cô ta cÅ©ng là phó phòng kinh doanh, trong tay nắm không ít thông tin mật” - Mỹ An nói lời này là thật lòng, cô không phải thánh thần sẽ không rộng lượng đến vậy.

“Yên tâm đi, tôi sẽ nói Minh Thái xá»­ lý cẩn thận”.


“Vậy...!cảm Æ¡n anh” - Mỹ An cười với anh một cái rồi quay về phòng.

Thanh Bách khẽ cong môi, đã gần hai tuần rồi cô mới thôi nhìn anh xa cách.

Xem ra việc Mỹ An ăn mềm không ăn cứng là thật rồi.

"
Chuyện Thanh Bách đuổi nhân viên vì Mỹ An đã gây ra chấn động không nhỏ, từ trên xuống dưới công ty không ai dám bàn tán gì về cô nữa.

Bọn họ đều biết hiện tại Mỹ An chính là người được tổng giám đốc sủng ái.

Linh Chi vừa xuất viện đã được Thái Hà kể lại chuyện này liền chạy đến Bách Niên đòi công bằng.

Mỹ An đang ngồi thảnh thÆ¡i ăn trÆ°a liền nghe tiếng đập cá»­a inh ỏi, chÆ°a kịp bước ra xem là ai thì đã thấy Linh Chi xong vào.

Cô vừa nhìn thấy cô ta hai tay lại nắm chặt thành quyền, cô cố gắng nói với bản thân không được hành động nhÆ° hôm trước nữa.

“Xuất viện cÅ©ng nhanh thật”
“Cô còn dám nói vậy sao? Cô mau cút đi cho tôi.

NÆ¡i này không có chỗ cho cô, cút đi độ đàn bà để tiện” - Linh Chi càng nghÄ© càng giận, mắng chá»­i loạn hết cả lên.

Cô ta bị thÆ°Æ¡ng nằm viện, Thanh Bạch chỉ qua loa đến mấy lần, vậy mà kẻ gây ra chuyện đó lại vẫn nhởn nhÆ¡ ngồi ở đây.

Linh Chi còn nghe nói anh không trách mắng Mỹ An mà còn uy ái cô.

“Cô ngoài đến tìm tôi gây sá»± thì không biết làm gì khác nữa đúng không? Bởi vì đến Thanh Bạch cÅ©ng thấy cô phiền, cÅ©ng muốn tránh mặt cô” - Mỹ An trước giờ không công kích bằng kiểu này là vì thấy nó hÆ¡i hèn hạ nhÆ°ng đối với loại người thế nào thì nên dùng cách thế đó.


“Cô.”
“Không phản bác được à? Ai chả nhận ra Thanh Bách đã lạnh nhạt cố rồi, tôi nhớ cô từng khoe khoang anh ấy đặt đồ ăn riêng cho cô phải không?” - Mỹ An chỉ vào mấy món trước mặt - “Những hình nhÆ° sá»± thật không nhÆ° thế, tôi mới là người duy nhất được Thanh Bách đặt riêng với nhà hàng”.

Linh Chi bị cô nói cho tức đến đỏ mắt, lao tới lấy bát canh nóng trên bàn hất lên người Mỹ An.

May là Mỹ An phản ứng nhanh tránh kịp nếu không chắc có phải bị bỏng rồi.

Linh Chi thì lại tay chân vụng về khiến cho nước canh bắn hết lên tay.

“A...!đau quá”
“HÆ¡...!hÆ¡...!hÆ¡” - Mỹ An cười một cách nhạt nhẽo khinh miệt cô ta - “Tôi bắt đầu hoài nghi loại người không có não nhÆ° cô làm sao lấy can đảm tông vào xe tôi năm đó”.

“Minh Thái!”
Không ai ngờ rằng anh lại gọi lớn tên cậu, Minh Thái nãy giờ vẫn luôn ở trong phòng Thanh Bách bàn việc.

NhÆ°ng khi hay bên ngoài xảy ra chuyện thì không chạy ra, giả vờ không nghe không thấy, thế mà Thanh Bách cÅ©ng không bỏ qua cho cậu.

“Đưa Linh Chi đi chăm sóc vết thÆ°Æ¡ng” “Đã biết” - Minh Thái ngậm ngùi tuân lệnh.

“Thanh Bách, sao anh đối xá»­ với em nhÆ° vậy? Anh ném em cho cậu ta thật sao?” - Linh Chi gào lên phản đối khi bị Minh Thái kéo đi.

Thanh Bách giải
.