Lấy Nhầm Tổng Tài (Lấy Nhầm Tổng Tài Hạ Nhật Ninh)

Chương 228



Nghe từng lời từng từ mà Hạ Nhật Ninh gọi là mẹ sao mà ngọt ngào thế, Thẩm tử Dao rất khó có thể từ chối được.

Hạ Nhật Ninh nhìn thấy Thẩm Tử Dao tay bưng ấm trà, lập tực đưa tay qua đỡ, giọng nhỏ nhẹ cười nói: “Mẹ thích loại trà nào nhất? Năm nay thu về không ít loại trà ngon, con nhờ người mang đến cho mẹ.”

Thẩm Tử Dao cười nói: “Mẹ chỉ là uống cho vui, làm gì có hiểu nhiều như thế?”

Hạ Nhật Ninh mỉm cười cúi đầu, anh ấy đứa mắt nhìn Tiểu Xuân, Tiểu Xuân đã hiểu ý của Hạ Nhật Ninh, quay người rời đi.

Từ Vân Khê cùng Lưu Nghĩ vui vẻ mừng rỡ đi từ bên ngoài vào, đi theo phía sau Phùng Mạn Luân.

Thẩm Thất chào một cách lễ phép: “Mẹ nuôi, mọi người đã về rồi!”

Từ Vân Khê cười gật đầu: “Đã về rồi, chúng tôi câu được không ít cá, đều là công lao của Phùng Mạn Luân!”

Phùng Mạn Luân cười khiêm tốn nhìn qua Hạ Nhật Ninh, trong con mắt thâm sâu có gì đó vụt qua, cười tít mít nói với Thẩm Tử dao: “Đều là thứ cháu cần phải làm.”

Trong lòng của Hạ Nhật Ninh cười, mấy việc này, không phải là Phùng thiếu gia cần làm sao?

Hạ Nhật Ninh theo luôn, chào hỏi Từ Vân Khê: “Con chào mẹ nuôi, con là Hạ Nhật Ninh.”

Từ Vân Khê ngâm miệng cười nói: “Tốt, tốt, tốt! Trong một ngày của ta thêm một đứa con gái nuôi, một con rể nuôi, lại còn thêm một Phùng thiếu gia khiêm nhường lễ phép, ta ngày hôm nay thật sự kiếm được rồi!”

Lưu Nghĩ cười hihi, không nói lời nào.

“Tất cả đừng đứng thế, cùng lại uống trà.” Thẩm Tử Dao là chủ nhân ngôi nhà, mở lời chào nói: “Mọi người đều không phải là người ngoài, đều đừng khách sáo.”

Vừa dứt lời, hình dáng của Tiểu Xuân lại xuất hiện, trên tay cầm theo một chiếc hộp bọc vàng, cung kính trân trọng đưa nhanh cho Thẩm Thất.

“Đây là gì thế?” Thẩm Thất theo bản năng đưa tay ra đỡ, mở chiếc hộp.

Trong thời khắc mở chiếc hộp ra, một hương vị thơm ngon của trà tỏa ra.

Thẩm thất không chịu được liền hít một hơi, nói lời khen ngợi: “Trà ngon!”

Hạ Nhật Ninh quay người cười nói với Thẩm Tử dao: “Mẹ, con lần này đến hơi vội, cũng không mang theo nhiều. Những loại trà này đều là những loại trà thường ngày con uống ở nhà, không được tính là thứ quý giá, hương vị cũng được, thử thưởng thức hương vị xem thế nào?”

Thẩm Tử Dao không đợi nói ra, Lưu Nghĩ đã ùa theo, hít một hơi dài, lập tức gọi lên: “Oa, Hạ Tổng, anh cũng quá xa xỉ rồi? Trà này không phải là mấy hôm trước trong hội triển lãm Trà là loại Kinh Bác Vương sao? Nghe nói, phải mất 1.000.000 đồng mới mua được 2 lạng?”

Thẩm Tử Dao và Từ Vân Khê nhìn vào mắt nhau, trong đôi mắt hai người có vụt qua một chút không biết làm sao.

Con rể xa xỉ, đây là việc tốt hay việc xấu?

Thẩm Thất ở cùng Hạ Nhật Ninh một khoảng thời gian tương đối dài, trong nhận thức đương nhiên không suy nghĩ đến nhân tố giá cả, chỉ là quay đầu hỏi Lưu Nghĩ: “Loại Trà này có đắt thế không?”

“Đương nhiên! thường mà nói, lá trà được trồng ở nơi cao từ 2000 đến 5000 mét, nơi mà bổ sung ánh sáng đầy đủ. Nhưng loại trà này được trồng nơi cao hơn mực nước biển là 6000 mét, không những thế, cây trà này trên thế giới có 3 cây. Có thể không đắt sao? Đây không đơn giản là có tiền có thể uống được nó!” Lưu Nghĩ phụ đạo thêm cho Thẩm Thất về nhận thức: “Khi mà mình đọc được thông tin này, còn cảm động một lúc, người có thể lấyđược lá trà này, phía sau phải có bối cảnh lớn thế nào. Không ngờ rằng, hóa ra Hạ Tổng ra tay. Nhưng, cũng có thể hiểu được, người trên thế giới, cũng không dám so sánh xa xỉ với Hạ Tổng!”

Hạ Nhật Ninh cười mỉm: “Làm gì có quá thế đâu. Chỉ là sản phẩm tiêu khiển mà thôi.”

Hạ Nhật Ninh mới đến có mấy phút, liên tiếp đánh bại Phùng Mạn Luân Luân mấy lần.

Phùng Mạn Luân nghe đến câu nói này, lập tức cười lên: “Đúng thế, lá trà chỉ là sản phẩm tiêu khiển. Bữa tối của chúng ta mới là chính thức! Bác gái, bữa tối hôm nay muốn dùng đồ hấp hay là đồ nướng? Cá vào mùa này, chính là mùa tươi ngon nhất.”

Phùng Mạn Luân nhẹ nhàng chuyển chủ đề từ lá trà sang chủ đề về cá.

Hạ Nhật Ninh trong mắt như muốn đánh con cá của Phùng Mạn Luân, nói một cách nhẹ nhàng: “Nói về ăn uống, tôi nghĩa Tiểu Thất mới có quyền phát ngôn nhất.”

Thẩm Thất nhìn Hạ Nhật Ninh, lại nhìn sang Phùng Mạn Luân.

Một là chồng mình, một là sư huynh.

Bọn họ so sánh cái gì chứ?

Thẩm thất thở ra một hơi nói: “Nhiều người như vậy, chi bằng 1 con cá hấp 1 con nướng 1 con chiên giòn 1 con rán.”

Lưu Nghĩ cũng không quên thêm một lời vào, nói: “Pha trà rồi còn lại lá trá, có thể làm cá cơ.”

Thẩm Tử Dao không muốn hai người nói đi nói lại, lập tức nói: “Được rồi, bữa tối chút nữa sẽ làm, cùng ngồi xuống uống trà.”

Từ Vân Khê nhìn Hạ Nhật Ninh lại nhìn Phùng Mạn Luân, nhẹ nhàng nói một câu: “Tại sao khuê nữ con nhà người ta đều đứng đầu, khuê nữ nhà cô lại là hàng đợi xuất!”

Lưu Nghĩ không phục quay đầu: “Con đi giết cá!”

Thẩm Thất cười nói: “Em cũng đi giúp.”

Hạ Nhật Ninh và Phùng Mạn Luân anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, đều không rời đi, mà lại thành một người bên trái một người bên phải ngồi bên cạnh Thẩm Tử Dao,cố gắng lấy lòng của Thẩm Tử Dao.

Thẩm Thất cùng Lưu Nghĩ thoát ra ngoài, thở nhẹ nhàng một hơi.

“Nghe nói, Tiểu Thất, Hạ Nhật Ninh và Phùng Mạn Luân tranh đấu gì ở đây?” Lưu Nghĩ không nhịn được hỏi: “Không hiểu thì còn cho rằng, đây là tình địch gặp mặt?”

“Em cũng thấy lạ.” Tay của Thẩm Thất, sự bối rối trên nét mặt: “Tuy hai người được coi là đối thủ trên thương trưởng, nhưng hiện tại không phải là trong môi trường kinh doanh, làm sao hai người họ như kiểu đấu gà thế? Thật không hiểu. Mặc kệ họ đi, chúng ta suy nghĩ xem tối nay nên ăn gì.”

Lưu Nghĩ thêm vào lời của Thẩm Thất: “Em xem phía sau.”

Thẩm Thất vừa quay đầu, thì nhìn thấy Tiểu Hạ cười mà đi đến: “Nhị thiếu phu nhân, chúng tôi có đem theo đầu bếp đến, chúng tôi cũng đem theo các thức phẩm khác tới. Tối nay phu nhân muốn ăn gì?Phương Đông? Phương Tây?”

Thẩm Thất hít một hơi, đưa cá trong tay Lưu Nghĩ nhanh chóng giao cho Tiểu Xuân: “Vậy, mọi người đã mang theo đầu bếp tới, thì giao cho mọi người làm.”

“Vâng ạ.” Tiểu Hạ sung sướng đưa tay ra đón thùng cá, vừa muốn quay người rời đi, đột nhiện đứng lại, nói: “Nhị thiếu phu nhân, phu nhân không còn giận Tổng Tài chứ?”

Thẩm Thất cảm thấy kỳ lạ: “giận gì chứ?”

Tiểu Hạ nhanh miệng nói: “Khi thi đấu, phu nhân tự ý can thiệp vào qua trình thi đấu, đồng thời mệnh lệnh Tổng Tài không được can thiệp. Tổng Tài cũng không còn cách nào, chỉ có thể mời Lão phu nhân xuất hiện, lúc này, Phùng gia đại tiểu thư cũng can thiệp vào, Tổng Tài rất tức giận, trực tiếp giam lỏng Phùng gia đại tiểu thư, Phùng gia đại thiếu gia mới vừa đi gặp Tổng Tài xin tha, Tổng Tài nể mặt là sư huynh của nhị thiếu phu nhân, mới tha cho Phùng gia đại tiểu thư! à, Tổng Tài cũng mệnh khổ. Mệnh lệnh của phu nhân ngài ấy không thể không nghe, nhưng lại sợ phu nhận giận, chỉ có thể một mình nuốt nỗi khổ vào trong lòng.”

“Còn có sự tình như thế?” Thẩm Thất hoang mang.

Cho dù khi thi đấu, cô ấy cảm nhận thấy, khi Hạ Nhật Ninh xuất hiện quá trung hợp, nhưng lại không nghĩ tới ở giữa lại xảy ra nhiều vụ án như thế.

“Đúng vậy, Thôi Nguyệt Lam nhiều lần vẫn muốn mưu đồ mua chuộc người phục vụ phòng khách của khách sạn, muốn tiêu hủy tác phẩm của phu nhân. Tổng Tài luôn dặn dò tôi phải chú ý theo dõi, nếu không thì, cô ta sớm đã ra tay rồi.” Nét mặt của Tiểu Hạ đắc ý mà nói: “Hừm, muốn từ dưới con mắt của ta mà bon chen vào, làm sao có thể?”

Con mắt của Thẩm Thất ấm lên: “Anh nói đều là sự thật?”

“Còn có khả năng là giả sao?” Tiểu Hạ nghiêm chỉnh nói: “Nhưng, thiếu phu nhân yên tâm, Tổng Tài cùng lão phu nhân luôn đứng ở bên thiếu phu nhân! Phu nhân cho dù có không thích thiếu phu nhân đi nữa, thì thiếu phu nhân đã được nhận định là chủ nhân của Hạ gia. À, tôi không thể nói nhiều thêm nữa, tôi phải nhanh chóng đi tìm đầu bếp, nhiều cá như vậy.”

Thẩm Thất nhìn Tiểu Hạ cầm theo thùng cá vội vàng rời đi, trong lòng vẫn còn băn khoăn.

Lưu Nghĩ không nhịn được nhẹ nhàng hỏi: “Hạ Nhật Ninh làm việc cũng không tồi! là đấng nam nhi!”

Thẩm Thất cười nhẹ: “Xem ra em thật sự hiểu nhầm anh ấy rất nhiều.”

“Bây giờ hiểu nhầm đã hủy bỏ, tất cả đều là niềm vui.” Lưu Nghĩ cười nói: “Hai người có phải là đang muốn cuộc sống hạnh phúc vui vẻ chăng?”

Thẩm Thất kiêu kỳ lườm cô ấy: “Tớ cho rằng là viết à? còn cuộc sống hạnh phúc vui vẻ....qua cửa bố mẹ anh ấy, suy cho cùng vẫn là cửa khó nhất. Em chỉ có thể đợi sau khi họ hồi quốc, em cố gắng làm tốt bổn phận của mình, nhanh chóng để nhận được sự chấp nhận của họ.”

“Oa, xem dáng em mâu thuẫn đau khổ, mình kiên quyết không gả cho gia đình giàu có!” Lưu Nghĩ mở to mắt nghiêm chỉnh nói.

“Ha ha! nói như kiểu là có nhà giàu đồng ý lấy ấy!” một tiếng nói hà khắc từ phía sau hai người vọng tới.

Thẩm Thất cùng Lưu Nghĩ đồng thời quay lại phía sau, thì nhìn thấy Văn Nhất Phi cùng Phàn Thịnh Phàn Li ba người đi chậm chậm theo hướng của họ đi tới.

Thẩm Thất và Lưu Nghĩ cùng lúc trừng mắt, cùng kêu lên lạ lùng: “Mọi người làm sao đều đến rồi?”

Văn Nhất Phi nhẹ nhành ho một tiếng, nói: “Chúng tôi... là đến tìm Hạ Nhật Ninh! Lần trước nói về chuyện hợp đồng, anh ấy vẫn chưa ký tên!”

Phàn Thịnh Phàn Licùng tấu hợp gật đầu một cách nghiêm chỉnh, hoàn toàn không để ý xem lý do này có thể giải thích qua được không.

Lưu Nghĩ xem thường liếc nhìn Văn Nhất Phi: “Có ai cưới tôi không, có quan hệ gì với anh không?không cần anh bận tâm.”

Bên này Lưu Nghĩ cùng Văn Nhất Phi tiếp tục đấu khẩu, bên kiaTiểu Hạ cầm theo thùng cá đi qua, theo hướng Tiểu Xuân gật đầu.

Tiểu Xuân cười nói: “Làm tốt đấy. Cho dù Phùng Mạn Luân muốn có ý lay động nhị thiếu phu nhân, thì chúng ta có thể từ việc của Phùng Khả Hân để hạ bậc! Xem anh ta làm sao có thể tranh đầu cùng Tổng Tài!”

Tiểu Hạ đưa thùng cá cho đầu bếp, nói: “Tôi cũng không cảm thấy tên Phùng Mạn Luân có thể đấu được với Tổng Tài. Mấy lần này, c ó lần nào không bị Tổng Tài của chúng ta chơi cho quay vòng?căn bản không là cấp quan trọng!”

Tiểu Xuân cười: “Cũng cần phải phòng ngự một chút.”

Trong phòng trà, Thẩm Tử Dao cùng Từ Vân Khê được hai người Hạ Nhật Ninh và Phùng Mạn Luân nịnh cho thoải mái vui vẻ, trăm hoa đua nở.

Hai người tuy đều là đại thiếu gia trên cao, nhưng bỏ mặc thân phận lấy lòng một người, thì hiệu quả cũng là rất tốt.

Nếu chỉ là hèn mọn, sẽ bị rơi vào tầm thường.

Cho nên Hạ Nhật Ninh đang thể hiện tài hoa của mình, Phùng Mạn Luân lại biểu hiện sự nhẹ nhàng của bản thân.

Hai người cũng được tính là chia ra đối kháng.

Từ Vân Khê và Thẩm Tử Dao như đổi đi ánh mắt.

Hai người trẻ tuổi này đều rất được!

Thân làm nhạc mẫu, còn không thể phân biệt được ai là người tốt nhất.

Đương nhiên, nếu về dung mạo, Hạ Nhật Ninh có căn bản tồn tại. Nhưng Phùng Mạn Luân cũng không xấu!

Luận gia thế, Hạ gia là gia đình giàu có trong tiêu chuẩn của người giàu. Nhưng Phùng Mạn Luân cũng là gia thế giàu có.

Luận tài hoa, Hạ Nhật Ninh tài mạo hơn người. Nhưng Phùng Mạn Luân cũng không kém gì!

Luận tính cách, Hạ Nhật Ninh phân minh rõ ràng, Phùng Mạn Luân uân tinh tế nhẹ nhàng. Hai tính cách này, đều khiến cho người ta yêu mến!

Cho dù Tiểu Thất đã được gả cho Hạ Nhật Ninh, nhưng chuyện của tương lai, vẫn còn điều khó nói lắm!

Hiện tại, nếu Hạ Nhật Ninh không thể xử lý tốt mối quan hệ của mẹ chồng với nàng dâu, người con trai tốt đến mấy cũng chỉ là điểm không.