Kim Cương

Chương 31





Bụng càng ngày càng nhô cao chứng minh cho suy đoán của Nghiêm Thận Độc là đúng, nhưng lúc này hắn lại gặp phải một nan đề mới—— hắn nên nói cho Tiểu An như thế nào đây, bụng nhỏ của cậu to hơn không phải do ăn no, mà bởi vì ở trong đó có một bảo bảo nhỏ đang lớn dần?
Nhưng chính Diêu Bình An cũng là một bảo bảo, lỡ đâu cậu nghe xong liền hưng phấn muốn bảo bảo nhỏ ra ngoài sớm một chút để chơi với cậu, vậy thì phải làm sao đây? Hoặc là cậu nghe xong sợ tới mức không muốn sinh nữa thì làm sao giờ?
Nhưng không thể dấu chuyện này hoài được, rốt cuộc vào một buổi sáng nọ khi cậu rời giường, lúc này mới ngủ dậy vẫn chưa ăn gì, bụng vẫn tròn vo, Diêu Bình An không thể không nhận ra bụng mình khác thường.
“Hở?” Cậu dùng bàn tay vỗ vỗ cái bụng nhỏ của mình, phát ra âm thanh “Thông thông” trầm đục.
Nghiêm Thận Độc ngồi ở một bên nhìn cậu, trên mặt không thể hiện biểu tình nhưng trong đầu lại nghĩ cậu làm vậy có khi nào kinh động tới bé con không, rồi sau đó bé con đá bụng Tiểu An khiến cậu kinh hồn táng đảm mất.
“Lão công” mặc kệ là gặp chuyện gì, kêu lão công luôn luôn đúng.
“Ừm.” Hắn xoa bóp gương mặt mềm mụp của cậu, ngay lúc Diêu Bình An há mồm muốn hỏi gì đấy thì hắn liền lấp kín môi cậu.

“Ô” một nụ hôn qua đi, Diêu Bình An mơ mơ hồ hồ, lại vẫn chấp nhất mà bám vào vai Nghiêm Thận Độc, nói: “Bụng bụng, quái.”
“Quái như thế nào?”
“Nó, nó ưm, quái.” Cậu ngẩng khuôn mặt nhỏ trắng như tuyết lên, vẻ mặt kiểu “Bé đã giải thích rồi”.
“Tiểu An.” Hắn bất đắc dĩ thở dài, mở miệng hỏi bé ngốc- người hắn đặt ở đầu quả tim: “Tiểu An thích trẻ con không?”
“Trẻ, trẻ con?”
Hắn ngập ngừng một giây để tìm ra lời giải thích hợp lý, giây tiếp theo liền đứng đắn nói ra lời giải thích đầy khủng bố: “Ừm, trẻ con không nghe lời chúng ta liền có thể tùy tiện đánh nó.”
Diêu Bình An vừa nghe thấy chữ “Đánh” liền tự động ôm cổ người đối diện nhào thân vào lồng ngực hắn, Nghiêm Thận Độc thừa cơ hội trói cậu chặt hơn, giọng nói nhỏ nhẹ, ngửi mùi hương trên người cậu rồi nói: “Trong bụng của Tiểu An có một bảo bảo nhỏ, cho nên về sau bụng sẽ càng lúc càng lớn, có khả năng là thân thể sẽ xuất hiện tình trạng sưng phù.”
Diêu Bình An mê mang chớp mắt hai cái, sau khi ngốc lăng một chút thì cúi đầu nhìn về phía cái bụng của mình.
“Nhưng là, Tiểu An,” hắn sờ tay cậu, mười ngón giao triền, nhiệt độ cuồn cuộn truyền qua, “Tiểu An không cần sợ, lão công sẽ vẫn luôn ở bên cạnh Tiểu An.”
“Nếu Tiểu An không vui, bị đau thì cắn lão công, được không?” Hắn biết khi phụ nữ mang thai tâm tình phập phồng lên xuống, Tiểu An vốn luôn vô ưu vô lo, hắn không biết cậu có như vậy không.
Diêu Bình An ngây thơ mà gật đầu theo, sau khi hoảng loạn và sợ hãi thì giờ đây là hoàn toàn tin tưởng Nghiêm Thận Độc, giống như trước đây cậu đã từng tin tưởng một ai đó vậy ——
Những ngày sau đó, hắn lại không dám đụng vào cậu, cũng may là thuyền xuôi gió xuôi nước, gần một tháng trôi trên biển cuối cùng cũng tới vùng đất phía bên kia đại dương.
Trên mảnh đất vàng đầy tài phú, phía Bắc nước Mỹ, vùng ngoại ô không khí tươi mát, một tòa trang viên lớn có tuổi đời trăm năm được mua một người đàn ông Châu Á anh tuấn.
Bọn họ dỡ từ trên thuyền xuống rất nhiều hàng hóa, đều là tơ lụa, lá trà, đồ sứ nổi tiếng nhất thị trường lúc bây giờ.

Chỉ là một số tơ lụa thượng hạng trong đó bị Nghiêm Thận Độc thu đi, giao cho tiệm may dặn họ may thì vài chiếc váy ngủ rộng thùng thình.

Váy màu trắng được đưa tới kịp thời, Diêu Bình An đã không thể mặc vừa quần trước đây.
Cậu mặc vào chiếc váy mềm mại được cắt may hoàn mỹ, thân ảnh trắng thuần một màu như tuyết, nhìn cũng khá giống bọt biển lơ lơ lững lững trong nước.
Trang viên có diện tích rất lớn, phóng tầm mắt nhìn chỉ thấy một mảnh màu xanh, vài con suối chảy róc rách, trang viên nuôi vài động vật nhỏ và trồng thêm vài bụi cây để che bớt ánh sáng, những cái này phụ trợ cho biệt thự nằm ở giữa này nhìn giống như một tòa lâu đài.
Diêu Bình An một chút cũng không chú ý chính mình có thai, mặc váy trắng chạy khắp nơi, cậu mơ mơ hồ hồ biết mình bị đưa tới một nơi khác, nhưng lại không biết “một nơi khác” này cách bao xa với nơi ở trước đây.

Hoàn toàn không biết gì, từ chuyện sắp trở thành bà mẹ trẻ cho đến chuyện mỗi ngày trầm mê trong khu vườn trồng đầy hoa hồng, cậu giống như một đứa trẻ nhỏ, sáng sớm mỗi ngày chơi với chim Đỗ Quyên, học theo chim hót “ku ku ku”.
Sau khi sắp xếp xong hết mọi chuyện, Nghiêm Thận Độc mang theo cậu lái xe đến bệnh viện kiểm tra sức khoẻ.
Khi chiếc xe mới ngừng ở ven đường, Diêu Bình An đem cánh tay gác lên cửa sổ xe nhìn ra ven đường, tầm mắt của cậu bị một chiếc xe hồng nhạt buôn bán gì đó hấp dẫn.
Bên cạnh chiếc xe buôn bán buộc rất nhiều bong bóng đủ màu sắc rực rỡ, trên bong bóng có in nhãn hiệu cùng hình cây kem ốc quế lớn rất khoa trương.
“Oa ~ a!” Dạo gần đây hắn cảm thấy địa vị của mình trong lòng Tiểu An bị uy hiếp bởi chim Đỗ Quyên, toàn thân bao phủ một luồng áp suất thấp, không đợi phát tác ra, hắn phải đoạt lại tầm mắt của Diêu Bình An.

Cậu mới vừa phát ra âm thanh hâm mộ thì liền chủ động nhào vào trong lòng ngực hắn.
Nghiêm Thận Độc hiếm khi thấy Tiểu An chủ động liền vui vẻ đến choáng đầu hoa mắt, nhưng rất nhanh liền phát hiện cậu chủ động nhào vào lòng ngực hắn như vậy là bởi vì có một cậu bé xa lạ đang tiến lại gần cửa sổ xe, cậu bé muốn đưa cho Diêu Bình An một cây kem ốc quế tươi.
Cậu bé có diện mạo người da trắng điển hình, mũi cao mắt xanh tóc vàng, trên mặt mọc đầy mụn do tuổi dậy thì.
Cậu ta kéo chỉnh chiếc nơ ở cổ, trên mặt tràn đầy vẻ háo sắc nhìn “Búp bê sứ phương Đông” không sót cái gì, “Xin chào cậu, tôi…”
Không đợi cậu ta nói xong, Nghiêm Thận Độc liền trực tiếp kéo cửa sổ xe lên, tốc độ vô cùng nhanh thiếu chút nữa là kẹp phải tay của người kia.

“Tiểu An không cần sợ, về sau ngoan ngoãn ở nhà thì sẽ không phải gặp bọn họ.” Hắn vỗ về mái tóc mềm như tơ của cậu, nếu nói đây là lời an ủi, không bằng nói là hắn lừa gạt bảo bối đang sợ tới mức chui vào trong lòng ngực hắn thì hơn.
Đây là bệnh viện tư nhân, bác sĩ để Diêu Bình An nằm trên giường cẩn thận kiểm tra, làm xong rồi thì báo cho hắn là cậu và thai nhi không có việc gì, thai phát triển rất tốt, Nghiêm Thận Độc cố ý dò hỏi về chuyện phòng the.
Chuyện này cũng không phải là vì hắn, mà gần đây khi thay quần áo hắn phát hiện quần lót của Tiểu An càng ngày càng dễ bị ướt, dục vọng mãnh liệt, đã có khi hắn dùng ngón tay giúp cậu thoải mái bắn ra tới.
Bác sĩ trẻ tuổi thấy bụng Diêu Bình An còn dính nhiều gel (gel dùng để siêu âm thai)* thì liền đưa qua đi tờ khăn giấy, Diêu Bình An sợ hãi không dám vươn tay lấy, thế là bác sĩ liền giao cho Nghiêm Thận Độc ngồi ở một bên, thuận tiện trả lời vấn đề hắn vừa rồi: “Qua ba tháng thì liền có thể tiến hành.”
Ba tháng.

Nghiêm Thận Độc rủ mắt nhìn người yêu bé nhỏ của mình, hiện tại cậu đã học được cách dùng chân kẹp cậu nhỏ của hắn, không biết ba tháng sau cậu sẽ học được cái gì “khiêu chiến” khả năng khắc chế của hắn nữa đây.
- Hết Chương 31- 
*Loại gel dùng để siêu âm thai thường được bôi lên bụng bầu rồi bsi dùng đầu siêu âm rà trên bụng bầu để xem tình hình thai nhi, sẽ có một màn hình phụ chiếu ra hình ảnh thai nhi (tùy vào siêu âm 2D 3D 4D 5D mà cho ra hình ảnh rõ nét có màu hay đen trắng). 
P/s: Lảm nhảm một tí, t cũng đang chờ dính một đứa mà chờ hoài không thấy.

Nhìn người ta có bầu rồi đẻ mà ham á (ಥ﹏ಥ)..