Hắc Điếm Thần Cấp

Chương 15: Chọn chỗ (1)





Người phụ nữ chân dài hơi cau mày, không nghe hiểu ý của Giang Nam:

 

“Cậu nói gì? Trò chuyện?

 

Giang Nam cười cười:

 

“Không có gì, ý tôi nói chân chị dài . . . a không, là chân đẹp . . . tạm biệt!”

 

Giang Nam lúng túng phất tay xoay người định chạy đi.

 

Người phụ nữ chân dài chợt lên tiếng:

 

“Chờ chút!”

 

“A?”

 

Giang Nam hơi hoảng, dù sao nhìn trộm người ta bị bắt tại trận làm hắn hơi lo.

 

Người phụ nữ chân dài mỉm cười, tùy tay rút tấm danh thiếp trên quầy nhét cho Giang Nam:

 

“Trên này có số điện thoại của tôi, muốn thuê tiệm tùy thời giọ cho tôi.”

 

“A được.”

 

Giang Nam cứ tưởng người phụ nữ sẽ mắng mình nhìn trộm cô, không ngờ nhận được tấm danh thiếp, hắn thầm thở phào.

 

Giang Nam cất danh thiếp, đẩy cửa đi ra:


 

“Vậy xin phép quấy rầy.”

 

Giang Nam đi ra một khoảng cách chợt tỉnh táo lại, người phụ nữ chân dài chủ động đưa danh thiếp có phải đang ám chỉ cái gì?

 

“Không lẽ cô ấy muốn trò chuyện với mình?”

 

Giang Nam tưởng tượng cặp chân thon dài trắng trẻo của người phụ nữ, bản năng liếm môi. Hoàn toàn có thể tâm sự đêm thâu!

 

Ưm, nếu có cơ hội nhất định phải tâm sự!

 

Giang Nam thầm quyết định.

 

***

 

Thất Bảo Nhai là một con phố khá hẻo lánh trong khu vực đại học thành, như người phụ nữ chân dài đã nói, con phố này không gắn liền với đại học khác, khoảng cách lại xa, cách cửa bắc đại học Giang Thành của Giang Nam một con phố. Nên so với phố khác gần thành đại học thì Thất Bảo Nhai lạnh lẽo rất nhiều.

 

Giang Nam đã học hai năm trong đại học Giang Thành nhưng số lần đến Thất Bảo Nhai đếm trên đầu ngón tay, hắn đi trên đường cái thấy hơi xa lạ.

 

Nhưng so với phố buôn bán chính đại học thành mà Giang Nam mới ghé thì Thất Bảo Nhai cho thuê cửa hàng khá nhiều. Giang Nam gọi điện thoại qua hỏi mấy tiệm, giá cả thân dân. Cửa hàng hai, ba mươi bình phương một năm mới khoảng năm vạn, giá tiền rẻ hơn phố buôn bán chín hnhiều.

 

Dù vậy giá này cách xa dự toán của Giang Nam.

 

Giang Nam không chết tâm lại đi dọc Thất Bảo Nhai hai vòng, hỏi tất cả cửa hàng dán giấy cho thuê. Tiệm rẻ nhất một năm cho thuê ba vạn tám ngàn, vẫn hơn xa dự toán của hắn.

 

Giang Nam ngồi nghỉ chân dưới bóng cây ven đường, tay xoa trán nhức đầu thầm nghĩ:

 

“Không lẽ phải đi nơi càng hẻo lánh mở tiệm sao?”

 

Thân thể mệt rã rời khiến Giang Nam nảy ý không làm mà hưởng:

 

“Phải rồi, còn một con đường là đi hẻm Cách Từ trò chuyện với đại tỷ . . .”

 

Nhưng Giang Nam nhớ đến khuôn mặt nọng mỡ của đại tỷ là vội bóp chết ý tưởng từ trong trứng nướng.

 

Giang Nam giận mình hèn nhát tự vả mặt môt jcái:

 

“Phi! Thân thể cái kiểu gì! Dám có ý nghĩ ngồi không hưởng, không sợ bị hút khô sao!”

 

Sau lưng Giang Nam hcợt có tiếng người đàn ông lớn tiếng rao hàng:

 

“Bánh rán đây, bánh ran to ăn ngon đây!”

 

Giang Nam bản năng nhìn hướng phát ra thanh âm. Bán bánh rán là một tiệm ven đường, thộc loại tiệm trong tiệm. Cửa hàng treo biển là ‘tiệm tinh phẩm Linh Lung’, bán bánh rán chiếm nửa cửa hàng nhưng thật ra chiếm cửa mặt tiền, mới ba, bốn bình phương.

 

Nhìn thấy bán bánh rán ‘tiệm trong tiệm’, mắt Giang Nam sáng rực:

 

“A, cách này được!”

 

Giang Nam sải bước đến gần:

 

“Ông chủ bán cho cái bánh rán.”

 


Người bán bánh rán là một người đàn ông da đen khoảng ba mươi tuổi, khuôn mặt hiền hòa:

 

“Bánh chay năm khối, có thịt bảy khối, muốn cái nào?”

 

Giang Nam hào sảng đáp:

 

“Cái nhân thịt!”

 

Lăn lộn tới trưa làm Giang Nam đói lả người, vừa lúc mua cái bánh rán đỡ đói.

 

Người đàn ông da đen lên tiếng, nhanh nhẹn bận rộn:

 

“Có ngay!”

 

Giang Nam thuận miệng hỏi:

 

“Đại ca, quầy hàng nhỏ này một năm đại ca thuê bao nhiêu tiền?”

 

Người đàn ông da đen không giấu diếm, thành thật trả lời:

 

“Tôi thuê trước cửa tiệm tinh phẩm của người ta, khá rẻ, một năm mới có một vạn.

 

Nghe con số này Giang Nam lên tinh thần:

 

“Một vạn!?”

 

Đây là đây là trong hôm nay Giang Nam nghe được cửa tiệm có giá thuê phù hợp túi tiền.

 

Giang Nam hỏi tới:

 

“Đại ca có biết quanh đây còn nơi nào cho thuê giống như vậy không?”

 

Người đàn ông da đen ngước đầu nhìn Giang Nam:

 

“Cậu muốn thuê?”

 

Giang Nam gật đầu nói:

 

“Đúng vậy, tôi có ý này.

 

Người đàn ông da đen hỏi:

 

“Có yêu cầu gì không? Mặt tiền cửa hàng?”

 

Giang Nam nói:

 

“Tốt nhất là vậy?”

 

Người đàn ông da đen vừa quen thuộc chiên bánh vừa nói:

 

“Nếu là mặt tiền cửa hàng thì tôi không biết, nhưng nếu cậu muốn quầy hàng nào cũng được thì trong tiệm tinh phẩm này đang cho thuê một quầy hàng.”

 

Giang Nam mừng rỡ hỏi:

 


“Trong tiệm này có? Tiền thuê bao nhiêu?”

 

Người đàn ông da đen lắc đầu nói:

 

“Cái đó tôi không rõ, cậu đi hỏi chủ tiệm đi. Bà chủ đang trong tiệm, cậu đi thẳng vào là được, thuận tiện xem quầy hàng cho thuê luôn.”

 

Giang Nam gật đầu cười nói:

 

“Đúng nhỉ, vậy càng tốt.”

 

Người đàn ông da đen thân thiện tự giới thiệu:

 

“Nếu cậu thuê thành công thì sau này chúng ta là hàng xóm, tôi tên Vương Đại Hải, cậu kêu anh Hải được rồi.”

 

Giang Nam nhe răng cười nói:

 

“Tôi tên Giang Nam, ý là gió đến đây dính, dính nỗi nhớ của khách qua đường, ý là thế.”

 

Tâm tình khá tốt nên Giang Nam ngâm nga một câu.

 

Vương Đại Hải cười nói:

 

“A, bài hát này nghe . . . chói tai thật.”

 

Giang Nam cười phá lên, giơ ngón cái

 

“Anh Hải ngay thẳng.”

 

Vương Đại Hải lắc đầu cười khổ nói:

 

“Ngay thẳng có ích gì, nếu tôi k ongay thắng thì có lẽ thật sự đã là cán bộ cấp doanh. Đây, bánh chiên xong rồi!”

 

Trong khi nói chuyện Vương Đại Hải đã chiên bánh xong, xịt tương, cuốn hành và thịt sau đó bỏ vào túi giấy đưa cho Giang Nam.

 

Giang Nam trả tiền, cầm bánh rán đi vào tiệm tinh phẩm Linh Lung:

 

“Đây, hẹn gặp lại.”

 

Không gian trong tiệm không nhỏ, ít nhất ba mươi mấy bình phương, kệ hàng đặt các món đồ nhỏ đủ kiểu thú vị, một số búp bê được ưa thích.

 

Trên quầy.

 

Giang Nam trước tiên thấy mái tóc dài màu nâu nhạt, xem kỹ thì thấy có cô gái nằm dài trên quầy, chỉ lộ nửa bên mặt. Xem nửa mặt đã kết luận là mỹ nữ đẹp ngất ngây.