Ép Yêu

Chương 37: Chương 13.2




Thanh Thu kéo Lee ngồi xuống. Mắt cô nhìn thấy một thanh gỗ to nằm ở góc nhà, nhẹ nhàng chạy đến cầm lên tay. Lee gật đầu hiểu ý của Thanh Thu.
Tiếng gỗ bên ngoài cửa sổ kêu rắc rắc, là người đàn ông đó dùng sức bẻ ra. Lee và Thanh Thu mỗi người đứng một bên mé cửa sổ cầm chắc cây gỗ trong tay, chỉ cần người đó mò được vào là có thể tấn công.
Bóng người đàn ông được ánh sáng bên ngoài dần dần hắt vào trong, in xuống nền đất bên trong phòng. Trong đầu của Thanh Thu đếm nhẩm 1...........2..................3. Chiếc gỗ cô dơ lên cao đập xuống khi người đàn ông ngó đầu vào.
Nhưng mà thực hành thường không như mình dự tính. Chiếc gỗ nhanh chóng được người đàn ông đó giữ lại. Lee cũng lao ra túm lấy người đàn ông đang giữ chặt tay Thanh Thu. Chiếc mũ lưỡi trai của người đó rơi xuống mái tóc hơi dài mầu hạt dẻ lộ ra.
„Dừng tayy...“ Tiếng Thanh Thu vang lên, khi cô phát hiện đó là Văn Thiên. Vừa sợ hãi vừa vui mừng. Miếng gỗ rơi xuống nền đất cô ôm chầm lấy anh vào lòng mình, nước mắt đần đìa. „Anh Văn Thiên“
Lee cũng khựng lại buông Văn Thiên đang túm từ đằng sau ra. Văn Thiên ôm Thanh Thu trọn trong tay mình. “Em có bị làm sao không?”
Thanh Thu lắc nhẹ đầu. Văn Thiên vẫn ôm cô vào lòng mình thật chặt, vừa lo lắng không biết ra khỏi đây an toàn cho Thanh Thu và cả Lee như thế nào?
***
Tiếng gỗ khi rơi xuống đất đã làm manh động đến Luật sư Kim và 2 người lực sĩ nghe thấy. Họ nhìn nhau rồi đi vào trong. Thì đúng lúc đó Văn Thiên cũng được 2 người lực sĩ của anh bên ngoài báo cho. Thanh Thu và Lee cùng bước ra ngoài cửa sổ với Văn Thiên.
Chưa ra được đến nơi thì Văn Thiên bị 2 người lực sĩ kéo lại. Thanh Thu nhìn thấy thế cô quay đầu lại, anh đã bị dí sung vào đầu và bị giữ chặt.
“Anh Văn Thiên.” Thanh Thu lao lại phía cửa sổ. “Thanh Thu chạy đi đừng quay lại.” Văn Thiên anh vừa lên tiếng bị người lực sĩ đập một nhát vào sau gáy đau điếng gục xuống. Thanh Thu cô lao đến nhìn thương sót, nước mắt cô đầm đìa. Lee giữ cô lại.

“Thế nào? Nếu mà ngoan ngoãn quay lại thì anh ta không bị làm sao đâu.” Luật sư Kim đi lại gần Văn Thiên túm tóc anh kéo ra sau.
2 người lực sĩ của anh, đứng ngay đằng sau Lee, ngoài Lee ra không ai nhìn thấy họ. 2 người vệ sĩ ra hiệu cho cô im lặng. Lee gật đầu nhìn vào cửa sổ bên trong phòng, cái thanh gỗ vừa rồi mà Thanh Thu cầm, đang ở gần dưới chân Luật sư Kim. Lee cười kểnh nghĩ ra một cái gì đó.
2 người con gái theo ý của cô Kim bức vào trong. Lee đi vào sau, cô đi lại gần cô Kim khi không ai để ý đến mình, đẩy cô Kim một cái làm cô ta mất thăng bàng lao về đằng trước, tại vì đeo guốc quá cao và dẵm phải cây gỗ tròn dưới đất, đã bị sẹo chân ngã về đằng trước gần như ngất lịm đi khi đập người xuống nền đất nằm im re.
Văn Thiên thấy mấy người vệ sĩ đang đơ ra nhìn sự cố của cô Kim, nhanh tay cướp được khẩu sung dí vào 2 người đó.Người vệ sĩ của anh cũng chạy vào đẩy 2 người về sĩ kia lăn xuống dưới đất và túm lấy chặt.
“Trói 2 người đó lại rồi đem về sử lý. Còn cô Kim sẽ rao cho cảnh sát.” Văn Thiên nhìn 2 người vệ sĩ của mình và nói.
Khi 2 người vệ sĩ kéo 2 người kia vào trong xe để trói, Thanh Thu và Lee mắt vẫn nhìn cô Kim nằm im dưới sàn nhà. Văn Thiên kéo Thanh Thu đi “chúng ta về thôi.”
“Thanh Thu, Văn Thiên cẩn thận....” tiếng của Lee vừa vang lên khi cô quay lại nhìn thấy cô Kim đang cầm cây gỗ chạy đến gần Văn Thiên và Thanh Thu.
Chiếc gỗ lao đến chô Văn Thiên nhưng mà Thanh Thu nhanh chận chặn lại. Chiếc gỗ đập ngang bụng cô.
Thanh Thu lăn đùng ra đất, sau đó là tiếng súng của Văn Thiên anh bắn thẳng vào tay cô Kim làm cô ta cũng khụy xuống ôm tay chảy máu.
Thanh Thu nằm trên đảm cỏ khô, đó dưới chân cô là những dòng màu đỏ chảy ra loang ra chiếc váy trắng cô đang mặc trên người, nhìn trông thật đáng sợ nhưng mà cũng thật đáng thương.

Văn Thiên anh sợ hãi quỳ người xuống ôm lấy cô gào tên lên. “THANH THUUUUU.”
Vệ sĩ của anh kéo cô Kim ra trói lại tống vào xe. “Đi nhanh tới viện.”
Mấy người họ cùng lao nhanh tới bệnh viện. Trời lại đỏ mữa, Văn Thiên anh cau mày không thôi. Mỗi lần trời mưa thì lại là chuyện không tốt nên anh rất ghét trời mưa. Ôm Thanh Thu trong tay lo lắng, anh siết chặt lấy cô không rời. Máu cô chảy nhiều quá làm anh rất sợ hãi.
Anh chưa bao giờ biết sợ một cái gì mà giờ đây anh đang lo sợ đến tính mạng của cô và đứa bé. Quả thật anh đã bị mất quá nhiều thứ quan trọng rồi, lần này nữa thì không biết sẽ thế nào đây?
Cấp cứu khẩn cấp đưa Thanh Thu vào viện. Văn Thiên và Lee đứng bên ngoài lo lắng đứng ngồi không yên.
***
Khi bác sĩ bước ra anh lao tới hỏi ngày, “bác sĩ cô ấy?...”
Người bác sĩ vẻ mặt nặng nề làm anh càng căng thẳng hơn. “Cô ấy không sao, nhưng đứa bé..tôi thật sự xin lổi vì đứa bé không thể cứu vãn được.”
Chiếc giường Thanh Thu nằm được kéo ra, anh như cái xác không hồn đi theo mấy người y tá đẩy cô vào phòng riêng. Lee cô bạn nước mắt rơi ra thương sót nhìn cô bạn mình đang còn hôn mê.
***

“Thanh Thu à, cô sẽ nuôi nó tốt mà.” người phụ nữ đứng tuổi bế trên tay một đứa bé trai kháu khỉnh cứ chồm người ra muốn cô bế nó. Nhưng mà sao cô lại không thể, muốn chạm vào nó cũng không được.
Nhưng đứa bé đó không khóc mà cười với cô. Thanh Thu nhìn người phụ nữ và người đàn ông bế đứa bé rời đi...
Cô chạy theo và gọi lại...”đừng, đừng đi...Con tôi, đừng bế nó đi. Trả lại cho tôi.”
**
“COOONN...” Thanh Thu dơ tay ra trước với theo, cô hoảng hốt mở mắt ra và bật dậy.
Văn Thiên anh nắm lấy tay cô lo lắng, “Thanh Thu???”
Mồ hôi trên người cô đầm đìa, đôi mắt sợ hãi nhìn 4 xung quanh và đọng lại ở khuôn mặt anh. Thanh Thu ôm chầm lấy anh, cô hỏi. “Con của chúng ta?”
Văn Thiên anh ngồi lên mép giường ôm chặt lấy cô, “anh xin lôi Thanh Thu..,thật sự xin lỗi em.”
Cô buông anh ra nhìn anh không chớp mắt, nhìn vào bụng mình. Tay cô nhè nhẹ đặt lên. Nước mắt tường rọt nặng trĩu rơi xuống.
Đầu cô lắc lia lịa, “không...không...không thể thế được???”
Đôi mắt Văn Thiên cay xè, ôm cô giữ cô chặt vào mình để lấy lại bình tĩnh cho cô. Nước mắt của cô làm ướt áo anh. Gào khóc trong lòng anh.
Lee nhìn thấy thế mà cũng khóc không thôi, thương sót khi nhìn cảnh tượng bi thương của 2 người họ. Bên ngoài trời mưa vẫn lớn, tiếng mưa át đi những tiếng kêu than của Thanh Thu.

***
Ông Nhiên biết được tình hình, đậm xuống bàn “chết tiệt.” Ông đi loay hoay trong phòng làm việc không biết nên phải làm gì nữa.
Ngồi trên chiếc ghế suy nghĩ gì đó, rồi mỉm cười. Cầm điện thoại lên ấn số,....”Thế nào rồi, con đã nói với ông Nội chưa?”
Bên đầu bên kia nói gì đó mà làm ông mãn nguyện cười vui vẻ. “Tốt ta nhờ vào con đó.”
Khi cụp máy thì có người gõ cửa bên ngoài. Mở cửa bức vào Ông Nhiên ước lên nhìn người đó rồi nói, “hãy giết luôn Luật sư Kim đi.”
Người kia hiểu ý gật đầu đi ra ngoài.
**
Thanh Thu đã mệt vì khóc, cô đã thiếp đi vì mệt. Văn Thiên anh cũng mệt mỏi nhìn sang bên Lee. “Lee? Cô hãy về nhà đi, tôi sẽ bảo người đưa cô về. Thanh Thu thì để tôi lo cho.”
Văn Thiên hôn nhẹ Thanh Thu rồi cùng Lee đi ra ngoài, 2 người bảo vệ chạy lại gần. “anh đưa cô gái này về cho tôi còn anh kia đi cùng tôi.”
Lee được một người vệ sĩ đưa taxi về nhà, còn Văn Thiên và người vệ sĩ khác đi ra xe chưa đến gần cái xe bỗng cái xe nổ “BÙMMMMM” một cái động trời làm Văn Thiên cả người kia cúi đầu sợ hãi. Những người cạnh đó cũng sợ hãi không kém. Chạy toán loạn la hét.
Văn Thiên cau mày nhìn chiếc xe cháy ngun ngút lửa đó. Ông Nhiên quả thật dã man, ông muốn bịp đầu mối đây mà. Nhưng Văn Thiên bây giờ anh sẽ không để cho ông ta yên đâu. Ông ta đã lấy đi của anh quá nhiều rồi, bây giờ đến lượt anh ra tay.