Đế Thiếu Lạnh Lùng Không Thể Trêu Vào

Chương 8: Đánh Gần Chết Cho Tôi Mới Thôi





Sở Vũ Hàm không ngờ hai người này sẽ trở về vào lúc này, hiển nhiên bọn họ đều nghe được lời vừa nói.

Bây giờ đã quá muộn để giải thích.

Nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của hai người bạn cùng phòng ở cửa, Sở Vũ Hàm tức giận liếc nhìn Giản Thất, xoay người, đóng sầm cửa bỏ đi!Hai người bạn cùng phòng nhìn nhau, nhìn Giản Thất đang ngồi ở bàn làm việc ở đằng kia, cẩn thận bước tới.

"Thất Thất, tối qua cậu có sao không?"Giản Thất lắc đầu cười nhạt: "Không sao, đừng lo lắng.


"Tuy rằng hai người bạn cùng phòng rất muốn mắng người, nhưng dù sao Sở Vũ Hàm cũng là bạn cùng phòng, hơn nữa nhìn Giản Thất hình như không muốn nói về chủ đề này, hai người biết điều trở về chỗ của mình.

Vào buổi chiều Sở Vũ Hàm lập tức dọn mọi thứ trong phòng ngủ của mình.

Hiện tại toàn bộ phòng ký túc xá dành cho bốn người còn lại có ba người.

Bởi vì chuyện Sở Vũ Hàm hãm hại Giản Thất bị lộ tẩy nên mấy ngày nay Sở Vũ Hàm đều không đến trường.

Loại chuyện tầm thường này, Giản Thất không thèm để ở trong lòng.

Nếu muốn trực tiếp giải quyết một nhân vật nhỏ bé như vậy, căn bản không cần tốn sức lực.

Chỉ là không ngờ tới là có người luôn thích dùng vai hề để nhảy nhót ở vị trí của mình, đến ngày thứ ba, Sở Vũ Hàm gọi điện mong cô gặp mặt và nói rằng muốn xin lỗi cô về chuyện này.


Giản Thất không thèm để ý, trực tiếp kéo vào danh sách đen.

Sở Vũ Hàm kiên trì đổi điện thoại gọi cho cô, cầu xin tha thứ.

Cầu xin người khác tha thứ không phải làm như vậy!Không phải thể hiện tâm ý của mình một cách rõ ràng như vậy!Điện thoại lại vang lên lần nữa, Giản Thất: "Thất Thất, cậu cho tớ một cơ hội đi, chẳng lẽ cậu đã quên tình bạn của chúng ta mấy năm qua rồi sao?"Giản Thất cười mỉa mai, ai là người đã quên đi tình bạn?"Gặp nhau ở đâu?" Giản Thất không muốn mỗi ngày bị quấy rối, trực tiếp ngắt lời cô.

Sở Vũ Hàm ở đầu bên kia điện thoại khá là vui vẻ, trực tiếp nói: "Đợi tớ gửi địa điểm cho cậu, buổi tối bảy giờ, không gặp không về!"! Buổi tối 7 giờ, Giản Thất đến nơi Sở Vũ Hàm đã gửi, cô theo bản năng nhìn xung quanh, đối diện là một quán bar, trong ấn tượng có chút lộn xộn, bên trái là nơi giải trí của một nhà tư nhân.

Đường phố xung quanh đông nghịt người, nước ở đây khá sâu.

Giản Thất liếc nhìn thời gian, đã bảy giờ năm rồi!Lấy điện thoại di động ra, Giản Thất định gọi Sở Vũ Hàm thì một đám đàn ông cầm gậy trêи tay chạy tới, đứng đầu là người đàn ông trung niên bị cô đánh trong phòng khách sạn.

Tay ông ta còn đang băng thạch cao.

Giản Thất không muốn gây chuyện nên theo bản năng xoay người đinh rời đi, nhưng một nhóm người bên cạnh lao đến chặn cô lại.


"Chạy đi, chạy cho ông đây xem nào!" Người đàn ông trung niên lạnh lùng nói: "Con mẹ nó, dám đả thương ông đây, xem hôm nay ông đây có dạy cho con đàn bà xấu xí nhà cô một trận không!"Giản Thất nhướng mày, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo, xem ra lần trước hủy đi căn mệnh của người đàn ông này là nhẹ nhàng cho ông ta, nên xé miệng ông ta trước rồi mới hủy thì ồn hơn!Bị Giản Thất nhìn chằm chằm bằng ánh mắt lạnh lùng như vậy, trong lòng người đàn ông cảm thấy có chút chột dạ, nhất là khi ông ta nhớ tới thủ đoạn hung ác của Giản Thất trong phòng khách sạn.

Nhưng mà hiện tại ông ta đã đem nhiều người đến như vậy, ông ta không tin hôm nay không chơi chết được cô!"Đánh gần chết cho tôi mới thôi, dạy cho cô ta một bài học!" Người đàn ông hung ác nói.

Một nhóm hạ thủ trực tiếp vung gậy về phía Giản Thất.

Giản Thất vừa muốn đánh trả, trực tiếp đá bay người lên không trung.

"Bùm!" một tiếng, tiếng súng vang lên.

.