Chiến Thần Xuất Kích

Chương 250



Chương 250: Lần thứ hai đuổi người

Bên ngoài khách sạn Huy Hoàng.

Trên khuôn mặt già nua của Đường Thành Lâm hiện lên vẻ ưu sầu.

Trên mặt cả nhà Đường Khánh cũng hiện lên vẻ ưu sầu như vậy.

Đường Khánh bước tới trước mặt Giang Cung Tuấn, trên mặt lộ vẻ cầu khẩn: “Giang Cung Tuấn, cậu có thể giúp nhà họ Đường chúng tôi lấy lại khách sạn vào lúc mấu chốt, vậy cậu có thể nghĩ cách cứu Mao ra không. Nó đắc tội với người của nhà họ Liễu, mà người nhà họ Liễu đã từng đánh gãy chân nó để nịnh bợ nhà họ Hứa. Nó vào đó, chắc chắn sẽ có hại”

“Bác hai, bác tin cậu ta sao?” Đường Lăng lộ vẻ khinh thường.

Không phải anh ta khinh thường Giang Cung Tuấn đâu.

Mà là Giang Cung Tuấn thật sự là một tên vô dụng, ngoại trừ việc ăn uống linh tinh ở nhà họ Đường ra thì anh còn có thể làm được gì chứ?

Đường Mỹ Oanh cũng giở giọng điệu quái gở: “Nếu cậu ta có bản lĩnh thì cũng sẽ không ở rể ở nhà họ Đường.”

Vợ của Đường Hiện là Lý Yến Như cũng mở miệng: “Đúng vậy, trông chờ vào một kẻ vô dụng, đầu óc của cả nhà mấy người đúng là có vấn đề mà.”

“Chồng à, anh làm gì đó, đi câu xin một tên vô dụng hả?”

Một người phụ nữ trung niên cũng lôi kéo Đường Khánh.

Bà ta là vợ của Đường Khánh, tên là Vương Dung.

Vương Dung cũng chướng mắt Giang Cung Tuấn, bởi vì Đường Sở Vi làm hại cả nhà họ Đường, mà Giang Cung Tuấn lại là chồng của cô.

“Cái này, không phải do tôi không còn cách nào khác sao.” Đường Khánh lộ vẻ bất đắc dĩ.

Hiện tại, nhà họ Đường đang lâm vào hoàn cảnh khó khăn, những mối quan hệ lúc trước đều không dùng được nữa nên đây là nỗ lực cuối cùng rôi.

Người nhà họ Đường cũng không trông chờ vào việc Giang Cung Tuấn có thể cứu Đường Mạnh ra.

Giang Cung Tuấn cũng biết những chuyện đã xảy ra, trong lòng khinh thường cả nhà Đường Hiện.

Đường Mạnh ra mặt cho cả nhà họ, cả nhà họ trái lại lại nói Đường Mạnh làm sai.

Anh đảm bảo nói: “Ông nội, chú hai, yên tâm đi, chuyện này cứ để con lo. Đợi sau khi sắp xếp cho mọi người vào nghỉ thì con sẽ tìm quan hệ cứu Đường Mạnh ra”

“Ai mà không biết mạnh miệng chứ..

Đường Thành Lâm cầm gậy, quát lớn: “Yên lặng một chút đi, được không hả?”

Lúc này, mọi người mới chịu ngậm miệng.

Cả đám người kiên nhẫn đứng đợi bên ngoài.

Bởi vì sắp mở họp nên nhân viên quản lý của khách sạn Huy Hoàng tới rất nhanh.

Người tới đầu tiên chính là quản lý đại sảnh Vương Trung, bởi vì anh ta ở gần khách sạn.

“Xin chào quản lý Vương”

Một người đàn ông khoảng chừng ba mươi tuổi, mặc vest, đeo cà vạt như một người đàn ông thành đạt bước vào khách sạn Huy Hoàng.

Lễ tân nữ đứng trước cửa mở miệng chào hỏi, trên mặt nở một nụ cười rạng rỡ.

Vương Trung cười gật đầu: “Ừm, cực khổ rồi”

“Quản lý Vương, người của nhà họ Đường vẫn còn chờ bên ngoài, vẫn chưa chịu rời đi…” Lễ tân nữ nói với Vương Trung chuyện xảy ra bên ngoài khách sạn.

“Ô, vậy à?”

Vương Trung sờ cằm, sau đó chợt chỉ vào mấy người bảo vệ, nói: “Tối nay ông chủ phải họp, mấy người đi theo tôi ra đuổi đám người của nhà họ Đường đi đi. Nếu nhà họ Hứa và nhà họ Ngụy biết chuyện đám người nhà họ Đường còn ở ngoài cửa khách sạn chúng ta thì sẽ tìm ông chủ gây sự, nếu ông chủ trách tội xuống dưới thì mọi người đều xong đời.”

“Vâng”

Mấy người bảo vệ rục rịch đi theo.

Vương Trung dẫn theo mấy người bảo vệ ra ngoài khách sạn.

Một chỗ bên ngoài cách khách sạn năm mươi mét.

Cả nhà họ Đường đều đứng đợi ở đây.

Lúc này, một người đàn ông mặc vest đen dẫn theo mười mấy người bảo vệ bước tới.

Vương Trung đi tới, nhìn đám người nhà họ Đường, nói: “Này, mấy người làm gì vậy hả? Mau cút đi cho tôi, cút xa một chút”

Người nhà họ Đường đã nhịn cả một ngày, hiện tại đã nhịn đến mức lửa giận đều bụng.

Người chịu nhất chính là Đường Lăng. Anh ta đã quen với cuộc sống giàu sang, bây giờ lại lâm vào cảnh khó khăn, trong lòng cực kỳ khó chịu.

Lúc này, anh ta đang đứng giữa đường lớn lại có người tới đuổi đi nên tức khắc nổi giận.

“Tên nhóc kia, mày là ai hả, đường này là do mày mơ hả?”

Vương Trung ngẩng đầu ưỡn ngực: “Nhóc con, cậu nghe cho rõ đây, tôi là Vương Trung, là quản lý đại sảnh của khách sạn Huy Hoàng. Mấy người đang đứng ngoài khách sạn Huy Hoàng nên tôi có quyền đuổi đám người mấy người đi.

Tôi đếm ba tiếng, nếu còn không đi thì cũng đừng trách tôi không khách sáo.”

“Một”

“Hai”

Đường Lăng nghe Vương Trung nói vậy, lập tức nổi cơn tam bành.

Anh ta đang đứng trên đường lớn, người của khách sạn Huy Hoàng còn tới đuổi người.

“Mày không khách sáo cho tao coi đi?”

Anh ta hất mặt lên.

Anh ta không tin, giữa đường cái mà người của khách sạn Huy Hoàng còn có thể làm gì anh ta.

“Ba”

Sau khi đếm tới ba, Vương Trung sai mấy người bảo vệ: “Bắt tên nhóc này lại cho tôi.”

Mười mấy người bảo vệ cầm côn điện xông tới vây quanh Đường Lăng đang ngông cuồng tự cao, không ngừng đấm đá anh ta.

Cả đám người nhà họ Đường tiến tới ngăn lại.

Nhưng những người tiến tới ngăn cũng đều bị đánh.

Giang Cung Tuấn ngồi trên bậc thang bên cạnh hút thuốc, không thèm quan tâm.

Tên nhóc Đường Lăng này thật sự cần đánh, dạy dỗ một chút cũng tốt.

Vương Trung nhìn đám người nhà họ Đường bị đánh, trên mặt hiện lên vẻ đắc ý.

Làm khó nhà họ Đường, vậy thì nhà họ Ngụy và nhà họ Hứa chắc chắn sẽ rất vui, như vậy thì ông chủ cũng sẽ vui theo, đến lúc đó anh ta chỉ cần chờ thăng chức.

Nghĩ tới những việc đó, anh ta lại dặn dò: “Đuổi đám người này đi cho tôi”

Người nhà họ Đường đã bị đánh.

Bây giờ không cần đuổi thì họ đều rất tự giác rời khỏi.

Cách khách sạn Huy Hoàng một trăm mét.

Đường Lăng ngồi dưới đất, ôm khuôn mặt bị đánh sưng vù, vẻ mặt đầy oán hận, lên tiếng: “Ông nội, ông nhìn đi, tới bây giờ mà ông vẫn còn tin tưởng tên nhóc Giang Cung Tuấn này sao?”

Đường Thành Lâm nhìn Giang Cung Tuấn: “Giang Cung Tuấn, chuyện này?”

Lúc này, Giang Cung Tuấn mới đứng lên, nói: “Ông nội, để cháu qua tới nhìn xem”

Giang Cung Tuấn đứng dậy, đi tới khách sạn Huy Hoàng.

Lúc này, đám quản lý của khách sạn Huy Hoàng cũng lần lượt đến.

Tổng giám đốc Uông Thông, quản lý đại sảnh Vương Trung và một số quản lý khác cũng đều đứng trước cửa khách sạn.

Vương Trung mỉm cười, nịnh nọt nói: “Giám đốc Uông, lần trước ông có gọi điện tới bảo tôi sắp xếp hai mươi căn phòng, tôi đã sắp xếp rồi.

€ó điều, sau đó tôi mới biết, người của nhà họ Đường vào ở đó đã hoàn toàn đắc tội với nhà họ Ngụy và nhà họ Hứa, bây giờ hai gia tộc lớn đã thông báo ra nếu ai dám thu nhận người nhà họ Đường chính là đang chống đối với cả hai gia tộc lớn..: Vương Trung nói hết mọi chuyện.

Uông Thông nhíu mày.

Ông ta thật sự không biết chuyện nhà họ Ngụy và nhà họ Hứa phong sát nhà họ Đường.

Nhưng đây là công ty mẹ gọi điện tới bảo ông †a sắp xếp phòng.

Mà bây giờ công ty mẹ lại gọi điện tới bảo muốn họp.

Uông Thông có dự cảm chẳng lành.

Chỉ là, dự cảm này đã biến mất trong nháy mắt.

Ông ta cảm thấy chắc chắn người nhà họ Đường đã cầu cứu công ty mẹ Thời Đại nên mới có người của công ty mẹ gọi điện tới bảo sắp xếp phòng. Hiện tại, những người lãnh đạo của công ty mẹ đã biết chuyện này, truy cứu xuống dưới nên muốn truy cứu trách nhiệm của người sắp xếp phòng.

Uông Thông nhìn Vương Trung, nói: “ương Trung, lát nữa nếu người của công ty mẹ tới chất vấn thì cậu cứ gánh trách nhiệm sắp xếp phòng này đi, sau đó tôi sẽ che chở cậu, đảm bảo cậu ăn ngon uống tốt, biết chưa hả?”

“Giám đốc Vương, ông có ý gì vậy?” Vương Trung có chút khó hiểu.

Uông Thông nhỏ giọng nói: “Hiện tại, nhà họ Đường đã cùng đường, nhờ quan hệ mới tìm tới công ty mẹ Thời Đại nên bên phía công ty mẹ mới gọi tới bảo tôi sắp xếp hai mươi căn phòng. Bây giờ, mấy vị lãnh đạo của công ty mẹ chắc hẳn đã biết được chuyện này, mà điều lệ của Thời Đại rất nghiêm ngặt, không thích nhất là việc lợi dụng quan hệ làm việc tư. Lúc này, công ty mẹ bắt đầu truy cứu rồi, không biết có bao nhiêu người phải xong đời”

“A?” Vương Trung thay đổi sắc mặt, kêu lên: “Vậy nếu tôi nhận trách nhiệm thì không phải cũng xong đời sao?”

Uông Thông vỗ vai anh ta, an ủi: “Không sao đâu, cho dù cậu bị đuổi nhưng chỉ cần tôi còn là giám đốc thì có thể nghĩ cách giúp cậu. Nhưng nếu tôi bị đuổi, cậu cũng sẽ bị đuổi theo tôi, đến lúc đó thì cậu cũng không còn cách nào để vực dậy”

“Được, được, tôi nhận trách nhiệm”

Sau khi suy nghĩ rõ ràng giữa lợi ích và thiệt hại, Vương Trung gật đầu.

Anh ta lại lần nữa nghỉ hoặc hỏi: “Phải rồi, khi nào thì khách sạn của chúng ta đã thành của Tập đoàn Thời Đại vậy?”

Uông Thông giải thích: “Mấy hôm trước mới thu mua, vẫn chưa công bố ra ngoài, chắc là chưa tới bước đó.”