Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 347: Siêu năng lực của Mộc Lan! Bùng nổ đại quyết chiến!



- Nương tử, ta, ta thực sự không nổi.

- Nương tử, bằng không ngày hôm nay nàng buông tha ta, buổi tối hẵn làm, buổi tối hãy tính...

- Chúng ta có một thằng nhóc Thẩm Dã bại hoại đã đủ phiền người, không nên sinh nữa, không sinh nữa...

Thẩm Lãng mọi cách cầu xin tha thứ, cuối cùng xem như là chạy thoát khỏi.

Bằng không từ nay về sau, ta theo tên mập cùng nhau chạy bộ làm sâu ngồi chồm hổm?

Cũng không biết bây giờ bắt đầu luyện còn có kịp hay không vậy?

Cô giáo sao mà đi gấp như vậy làm chi?

Học trò có một câu còn chưa hỏi, núi Phù Đổ có thượng cổ bí tịch tu luyện chuyện chăn gối không?

Có loại đan dược gì? Hay là siêu đan hoàn gì khi uống xong, một thân địch trăm nữ?

Ta còn có một vấn đề không có hỏi, các ngươi núi Phù Đồ có hay không tu luyện trong phòng bí thuật thượng cổ bí tịch hả?

Mộc Lan đi tắm, Thẩm Lãng cũng đi theo!

Nửa giờ sau!

Thẩm Lãng vẫn không thể nào chạy trốn.

Mộc Lan thật sự là quá quấn quýt si mê.

Hơn nữa lần này Thẩm Lãng biểu hiện rất tốt.

Tức khắc dương dương đắc ý bùng lên.

Xem ra bản sự của ta vẫn có, chắc là có chút thời điểm phát huy không quá ổn định.

Mộc Lan không dám nói cho hắn biết, vì trọng chấn sự tin tưởng của hắn, nàng khổ cực đến cỡ nào, nhất định phải nắm giữ được tuyệt đối tiết tấu, không thể có chút khác biệt.

Bằng không, tên phu quân cặn bã này của nàng sẽ phải tiêu.

Đương nhiên, lần này là thực sự không thể trách Thẩm Lãng.

Mộc Lan lột xác quá thật lợi hại, căn bản cũng không phải cặn bã yếu nhớt Thẩm Lãng có thể chống cự.

Thẩm Lãng cũng chỉ ở nổi trước mặt tiểu Băng mới đỡ một chút uy phong.

...

Thẩm Lãng nằm lỳ ở trên giường kêu rên.

Mộc Lan đang đang đấm bóp lưng cho hắn.

- Cô gia, ngài đến khi nào không ra ăn cơm vậy? - Băng Nhi ở bên ngoài hô.

Bản lĩnh người đàn ông của mình, Băng Nhi biết rất rõ, để hơn một canh giờ mới tới gọi đã hoàn toàn cho hắn mặt mũi rồi.

Kết quả vừa tiến đến, Băng Nhi phát hiện Mộc Lan tỉnh.

- Tiểu thư đã tỉnh rồi sao?

Tiếp đó, nàng sẽ phải chạy vội ra ngoài.

- Băng Nhi, muội để chậm một chút hãy đi ra ngoài kêu, ta còn muốn cùng phu quân cùng ở một chỗ. - Mộc Lan nói.

Lời này cũng có chút không lương tâm.

Nhưng mà, nếu như Băng Nhi đi ra ngoài một kêu, cam đoan phòng này bên trong trong nháy mắt tràn vào tới mấy chục người nhìn Mộc Lan.

Đối với tình cảm của mọi người, Mộc Lan đương nhiên vô cùng cảm động.

Nhưng nàng chỉ muốn cùng phu quân một chỗ cùng một chỗ, một phút đồng hồ đều không muốn xa nhau, cũng không muốn bị ảnh hưởng!

Hận không thể toàn bộ thế giới cũng chỉ có hai người bọn họ.

- Được, muội biết, tiểu thư cao hơn hai tấc, muội phải tranh thủ mấy ngày nay để sửa trang phục, để mộ đi lấy đồ nghề. - Băng Nhi nói:

- Đúng rồi, có nên ôm Thẩm Dã tới không?

- Không nên!

Thẩm Lãng cùng Mộc Lan đồng thanh nói.

Ai!

Thằng bé đáng thương, ba mẹ chỉ lo ân ái, không thèm quản nó.

Một lát sau!

Băng Nhi đưa đến quần áo đã sửa tốt.

Đầu tiên là áo chiến da rắn bó sát người.

Băng Nhi đương nhiên biết sở thích của phu quân cặn bã, thích tỷ tỷ mặc áo bó sát người.

Quả nhiên, sau khi Mộc Lan mặc vào, Thẩm Lãng trợn cả mắt lên.

Vóc dáng này!

Quả thực có chút phi nhân loại rồi.

Thực sự giống như tộc Elf trong game, hơn nữa còn là Elf chiến đấu.

Đôi chân siêu dài này, thật sự kinh tâm động phách.

Những nữ ngôi sao trái đất hiện đại vì muốn lên hình đẹp mắt nên cô nào cô nấy gầy như cái que. Đôi chân ngược lại có vẻ dài, nhưng hình dạng chân khó coi lắm.

Mà bây giờ đôi chân Mộc Lan.

Hình dạng chân hoàn mỹ!

Siêu cấp dài, hơn nữa rất tròn hữu lực, tràn đầy lực lượng mỹ cảm tuyệt đối.

Đây mới là chân siêu đẹp, gợi cảm bốc lên khắp nơi.

- Ngực hơi chật, mông ở đây cũng hơi chật, eo giờ hơi lỏng.

Nghe những lời này, Băng Nhi gần như muốn đố kỵ đến hộc máu.

Vóc dáng tiểu thư vốn đã cực kỳ đẹp, hiện tại càng bốc lửa như không phải nhân loại bình thường vậy.

Vừa thon dài và đường cong lồi lõm cực kỳ.

Quả thực để cho người ta tự ti.

Loại mỹ nữ 90 điểm như muội đây còn đường sống ở đâu?

Băng Nhi ai oán mà ngó sang Thẩm Lãng một cái.

Phu quân sau này đại khái là sẽ không vào phòng thiếp nữa sao?

Băng Nhi rõ ràng quá lo lắng.

Thẩm Lãng không vào phòng của nàng thì làm sao mới lộ ra là hắn lợi hại kia chứ?

Ha ha ha ha, hô hô hô hô!

...

Cuối cùng hai người đã thân mật đủ rồi.

Mộc Lan mới xuất hiện ở trước mặt tất cả mọi người.

Toàn bộ phủ Hầu tước Huyền Vũ lại một lần nữa vui như tết.

Tất cả mọi người vây quanh Mộc Lan, tấm tắc lấy làm kỳ lạ, không thể tin nổi.

Một lần hôn mê, lại trở nên đẹp như vậy?

Bây giờ toàn bộ Việt quốc còn có cô gái nào đẹp hơn so với Mộc Lan sao? Hẳn kà không có đi!

Vợ của Kim Hối Trịnh Hồng Tuyến nói:

- Dù sao, từ rày về sau thiếp không dám đứng ở bên cạnh Mộc Lan, làm thiếp nổi bật như vịt con xấu xí vậy.

Câu chuyện Vịt Con Xấu Xí, là Băng Nhi kế cho bé Thẩm Mật, Trịnh Hồng Tuyến thuận tiện nghe được.

Kim Hối ở bên cạnh vội vàng nói:

- Trong lòng ta, nương tử mới là đẹp nhất, độc nhất vô nhị.

Chó liếm!

Trịnh Hồng Tuyến nghiêm túc nói:

- Kim Hối, chàng không nên lố như vậy, phải thực sự cầu thị.

Kim Hối nói:

- Nương tử của ta là người đẹp thứ hai.

Trịnh Hồng Tuyến lông mày dựng lên, lạnh nhạt nói:

- Xem ra chàng ghét bỏ ta?

Xong, xong!

Chó liếm quả nhiên không có kết cục tốt!

Tô Bội Bội quan sát Mộc Lan từ trên xuống dưới một lúc lâu, tấm tắc nói:

- Mộc Lan còn là con gái của ta à? Con gái của ta nào có đẹp như vậy, nhiều lắm xem như một nửa con gái của ta thôi, còn lại một nửa kia là Lãng nhi đưa cho con.

- Chậc chậc chậc, làn da này, thực sự giống ngọc vậy.

- Chu choa ơi, mông cong thể này ngay cả ngòi bút của Lãng đều vẽ không ra được, quả thực hâm mộ muốn chết người.

Nói đến một nửa, Tô Bội Bội vội vàng câm miệng không nói.

Cuối cùng Thẩm Lãng tại đây, lấy tư cách trưởng bối nói lời này không thích hợp.

Qua một lúc lâu, Tô Bội Bội hướng Thẩm Lãng nói:

- Lãng nhi, Tẩy Tủy Tinh của con có phần thứ hai không?

Thật không có.

Cho dù có nhạc mẫu đại nhân cũng không thể dùng đâu.

Vì nó vốn không phải sản phẩm làm đẹp.

...

- Cục cưng, chuẩn bị, chạy!

Thẩm Lãng kêu một tiếng.

Thân thể ma quỷ của Mộc Lan tức khắc bắn ra ngoài, hai cái chân siêu dài lao điên cuồng.

Tốc độ này... Quả thực!

Trăm mét 6 giây?

Hai trăm mét 12 giây?

Ba trăm mét 19 giây?

Một nghìn mét 63 giây?

Hai nghìn mét 127 giây?

Thẩm Lãng hoàn toàn sững sờ!

Nương tử này…của ta vẫn là người bình thường sao?

Thế giới này quả thật tồn tại thứ khinh công này sao.

Nhưng khinh công cũng không thể còn nhanh hơn với ô tô được.

Không có chuyện này.

Phần lớn đây là một loại sức chịu đựng, chạy nhanh trong thời gian dài.

Kiếm vương Lý Thiên Thu, võ công siêu mạnh.

Thế nhưng tốc độ chạy của ông chưa chắc nhanh hơn Đại Ngốc.

Cừu Yêu Nhi là người nhanh nhất Thẩm Lãng từng gặp, tốc độ của nàng, tuyệt đối không giống như là loài người.

Tốc độ trong nháy mắt của Đại Ngốc không tính là nhanh, thế nhưng hắn có thể kiên trì mấy canh giờ chạy ở tốc độ tối đa.

Cục cưng Mộc Lan tốc độ nhanh cỡ nào?

Cùng xấp xỉ Kiếm vương Lý Thiên Thu.

Nhưng Kiếm vương hoàn toàn dựa vào là nội lực cùng khinh công.

Mộc Lan hoàn toàn dựa vào là lực bộc phát của thân thể.

Không chỉ có tốc độ chạy nhanh.

Hơn nữa năng lực phản ứng của nàng, còn có độ nhanh nhẹn, đều tăng lên gấp nhiều lần.

Kinh khủng nhất là lực giậm nhảy.

- Bảo bối, nhảy nào!

Theo Thẩm Lãng hô to một tiếng.

Mộc Lan lại trực tiếp nhảy cao lên gần năm mét.

Không có bất kỳ trợ lực nào, trực tiếp nhảy lên.

Cái này... Cái này quá nghịch thiên.

Võ công người thế giới rất cao, cũng có khinh công.

Nhưng lúc trước đại tông sư Ban Nhược, còn có Tô Nan, muốn xông lên tường quận thành Bạch Dạ, cũng là cần mượn lực leo lên, căn bản không có thể trực tiếp nhảy lên đi.

Người của thế giới này không biết bay.

Mộc Lan cũng sẽ không bay!

Nàng hoàn toàn là dựa vào lực đàn hồi king người của thân thể mà nhảy lên.

Điểm này ngay cả tông sư cường giả đều làm không được.

Nội lực dù có mạnh hơn cũng không có lực đàn hồi thân thể kinh người như vậy.

Đây là trực tiếp gian lận về mặt thân thể rồi.

Người thượng cổ mạnh như vậy à?

Ngay sau đó!

Mộc Lan lấy ra loan đao chính mình, bắt đầu thi triển đao pháp.

Nhanh!

Siêu cấp nhanh!

Đồng dạng đao pháp, lực sát thương so với trước cường đại hơn rất nhiều.

Kế tiếp kiểm tra sức mạnh tăng lên!

Có tăng lên!

Nhưng biên độ tăng lên cũng không phải quá nhiều.

Thẩm Lãng hiểu!

Tẩy Tủy Tinh tăng cường thể chất Mộc Lan sâu sắc, khiến cho lực đàn hồi, tốc độ, nhanh nhẹn của thân thể nàng tăng siêu cường.

Nếu không kể đến nội lực thì tố chất thì tố chất thân thể nàng đã vượt xa phần lớn nhân loại của thế giới này.

Nhưng sức mạnh có tăng, nội lực cũng tăng lên nhất định, nhưng chỉ là vậy thôi.

Thế nhưng sức chiến đấu, so với lúc trước đâu chỉ tăng lên một lẫn?

Hơn nữa không dựa vào nội lực võ đạo là rất kinh người, có độ bền bỉ kinh người.

Có thể luôn luôn chiến đấu tiếp.

Mà cao thủ dựa vào nội lực, bắt đầu mạnh mẽ như hổ.

Một khi nội lực hao hết, trong nháy mắt biến thành gà lên mâm.

Mộc Lan mới vừa lột xác, vô cùng hưng phấn, giống như đứa trẻ có được món đồ chơi mới.

Một tay mang theo Thẩm Lãng, lao điên cuồng khắp nơi.

Dễ dàng leo lên chỗ cao nhất ở bất kỳ căn nhà nào trong phủ Hầu tước,

Dễ dàng leo lên tường thành, dễ như trở bàn tay leo lên ngọn núi đằng sau.

Leo dọc theo vách núi cheo leo leo lên.

Ngọn núi phía sau phủ Hầu tước Huyền Vũ này rất cao, tầm hơn hai ngàn mét, hơn nữa toàn bộ đều là vách đá, cho đến bây giờ cũng không có người qua.

Bây giờ Mộc Lan lên rồi, hơn nữa cõng Thẩm Lãng lên theo.

Hai người rúc vào chỗ đó nhìn mặt trời lặn.

Ở chiều cao này, thậm chí có thể thấy bờ biển.

Nhìn mặt trời từ trên mặt biển hạ xuống, toàn bộ thế giới thật giống như chỉ có hai người họ, rõ ràng thật là lãng mạn.

Mộc Lan trong lòng thật cao hứng.

Nàng cuối cùng cường đại rồi, nàng cuối cùng cũng có thể bảo vệ phu quân.

Thế nhưng còn chưa đủ.

Cái này chỉ là vừa mới bắt đầu mà thôi.

- Cặn bã, chàng nói có phải người thượng cổ giống như thiếp vậy sao? - Mộc Lan nật tiếng nói.

Chữ cặn bã này nàng kêu đáng yêu vô cùng, làm hại Thẩm Lãng rục rịch.

Hừ hừ, nếu không phải là ngày hôm nay tiêu hao quá độ, ta ở trên đỉnh núi này ứ ừ với nàng.

Nhưng mà, khi Mộc Lan đưa ánh mắt si mê hướng sang.

Lãng gia trực tiếp rụt.

Nương tử không được, ta... ra ngày hôm nay thực sự không được, ta tối thiểu muốn tĩnh dưỡng đến ngày mai.

- Mặc kệ lúc nào, nương tử của ta đều là độc nhất vô nhị. - Thẩm Lãng nói.

Mộc Lan hôn lên môi Thẩm Lãng.

- Cặn bã, chàng là người giỏi nhất thế giới, là vầng thái dương của thiếp! - Mộc Lan nghiêm túc nói.

Đúng, ta sẽ là mặt trời của nàng (*).

(*) Ở đây Thẩm Lãng chơi chữ “nhật” nhằm để chỉ mặt trời, cũng có nghĩa là “chịch chịch”.

Ở trong lòng Mộc Lan, quả thực sùng bái chồng của nàng.

Nhất là lần hôn mê này.

Phu quân vì nàng một tháng bôn ba hơn một vạn dặm, đi núi Phù Đồ, xuyên qua mấy quốc gia, cuối cùng còn đi đến di tích thượng cổ gần Nam Hải kiếm phái.

Điều quan trọng nhất là, rõ ràng là hắn mở ra di tích thượng cổ, nhưng hắn ngay cả ý niệm tiến vào nhìn một chút cũng không có.

Di tích thượng cổ, đối với bất kỳ người nào mà nói đều có lực hút không gì sánh bằng, nhưng Thẩm Lãng không động tâm chút nào.

Bởi vì hắn muốn có được Tẩy Tủy Tinh trở lại cứu nàng.

Những thứ này đều là Ngô Đồ Tử lão sư nói với nàng.

Lúc đó Mộc Lan tuy rằng ngủ say, nhưng đã có thể nghe được, có thể cảm nhận được.

Dĩ nhiên...

Lời của cô giáo Ngô Đồ Tử, có một số câu nàng phải tự động loại bỏ.

Ví như phu quân của ngươi là một tay cặn bã, ta là sư phụ của hắn, hắn còn muốn không tôn trọng ta.

Lại ví như, sau khi chữa khỏi Kim Mộc Lan, sau đó phu quân của ngươi có thể mười chín lần trộm nhìn ngực của ta.

Ân sư rõ ràng oan uổng người ta.

Chỉ với một cặp ngực cup A của ngài, dù cho ta nhìn lén cũng chẳng thấy gì đâu.

Cuối cùng cô giáo Ngô Đồ Tử gói gọn bằng một câu nói.

Phu quân của ngươi coi như là một tên cặn bã, nhưng lại là một cặn bã rất yêu ngươi, một tên cặn bã hoàn toàn thuộc về ngươi.

...

- Phu quân, không phải thiếp đã nói, thiếp đã thức tỉnh một năng lực mới sao?

Thẩm Lãng lại càng hoảng sợ, thận trọng nói:

- Nương tử, ta đã biết năng lực mới của nàng lợi hại, uy lực vô hạn. Thế nhưng phu quân ta đây ngày hôm nay thật sự không xong, thân thể bằng sắt cũng không chịu nổi đâu.

Mộc Lan liền cáu.

Cái đó và cái đó sao?

Được rồi, vậy cũng coi là một siêu năng lực.

Nhưng mà, người ta còn có một siêu năng lực.

- Không phải cái siêu năng lực đó, là một siêu năng lực đó.

Thẩm Lãng kinh ngạc.

Ở trong đầu của hắn tức khắc vang lên một số siêu anh hùng trong phim ảnh của Marvel.

Siêu năng lực?

Là kiểu như giáo sư X, có thể tiến vào não người khác?

Hay như Magneto có thể khống chế tất cả lực từ? Hay là bộc phát như Hulk?

Cục cưng Mộc Lan à, không phải ta cố ý cho nàng phải đội nón xanh (*), thân thể vượt quá giới hạn không tính nha.

(*) Câu này trong nguyên tác là “lục nhĩ”, vừa có nghĩa là cho nàng đội nón xanh (hay cắm sừng nàng) vừa có nghĩa Thẩm Lãng sợ vợ mình biến thành người khổng lồ xanh như Hulk.

- Thiếp có thể cảm nhận toàn bộ thế giới. - Mộc Lan nói.

Á!

Cái này, ta đây cũng có thể mà.

Mộc Lan nói:

- Thiếp không biết nên miêu tả như thế nào? Thế nhưng dường như thiếp có thể cảm nhận cây cỏ lớn lên, có thể nghe thấy tiếng thì thầm của mặt đất, có thể cảm thấy sông núi và cả đại dương gào thét.

Thẩm Lãng tức khắc kinh ngạc sửng sốt.

Cái này nhìn qua không giống như là siêu năng lực.

Nhưng... kỳ thực tính vào đó cũng được.

- Ba canh giờ sau, trời sẽ mưa. - Mộc Lan nói:

- Thiếp thậm chí có thể cảm nhận được hơi nước đang ngưng tụ trên không trung.

Thẩm Lãng ngẩng đầu nhìn lên.

Trăng sáng sao thưa, tinh không vạn lí, chỗ nào giống muốn mưa chứ?

Mộc Lan lại nói:

- Thiếp có thể cảm giác, hai ngày sau, trên mặt biển phía đông sẽ xuất hiện lốc xoáy, bởi vì chúng nó đã bắt đầu nổi lên.

Lúc này đã là tháng mười, sắp bắt đầu mùa đông, khả năng xảy ra bão đã cực kỳ nhỏ bé

- Chúng ta đây sẽ trông mong chờ đợi.

Tiếp đó, Thẩm Lãng lẳng lặng nằm ở trên đùi Mộc Lan, hết lần này đến lần khác vân vê cái eo thon nhỏ.

Quả nhiên, hai canh giờ sau đó!

Không còn những ngôi sao và mặt trăng trên trời, chúng đã bị che khuất trong những rặng mây đen.

Thực sự trời muốn mưa.

Mộc Lan mang theo Thẩm Lãng xuống núi, về tới trong phủ Hầu tước Huyền Vũ.

Mới vừa tiến vào sân, chợt nghe đến tiếng khóc bé Thẩm Dã.

Nhóc con tủi thân.

Ma ma tỉnh lại, sau đó ma ma chỉ nhìn qua, tiếp đó cùng đi chơi với ba ba, ném thằng bé ở nhà.

Mộc Lan ôm lấy nhóc con.

Tiếng khóc của bé Thẩm Dã trong nháy mắt ngừng lại, tiếp đó hướng lại gần ngực của Mộc Lan.

Con trai nhất định phải thất vọng.

Mộc Lan thân thể lột xác, sau đó còn chưa kịp có sữa cũng đã biến mất hết sạch.

Thẩm Lãng ôm cô bé Thẩm Mật, Mộc Lan ôm bé Thẩm Dã.

Hai người đứng bên cửa sổ, nhìn bên cơn mưa tầm tã lên ngoài.

Rõ ràng như thần tiên quyến lữ vậy.

Hai ngày sau!

Mặt biển phía đông xuất hiện lốc xoáy.

Thẩm Lãng nhìn mà than thở!

Siêu năng lực của Mộc Lan này quả thực quá đúng!

So với đài khí tượng trung tâm còn chuẩn hơn.

Đây cũng là năng lực đặc thù của người thượng cổ?

Bọn họ có thể nhận biết thế giới này biến ảo.

Hay đây vốn là năng lực của loài người, chỉ bất quá dần dần biến mất đi.

Tẩy Tủy Tinh thượng cổ lại kích phát ra năng lực này của Mộc Lan sao?

Dù sao lúc Mộc Lan mang thai, cũng đã cho thấy cái đầu mối này.

Thẩm Lãng khoảng cách từ mười mấy mét, mới vừa tiến vào sân, nàng có thể cảm nhận được, hơn nữa nói phu quân đến, lúc đó mọi người còn kinh ngạc không ngớt, nói Mộc Lan cùng Thẩm Lãng tình cảm sâu, thần giao cách cảm.

Đối với cái siêu năng lực này của Mộc Lan, Thẩm Lãng liên tưởng đến vô số chuyện!

Ví như động đất, ví như núi lửa phun trào, ví như sóng thần?

Những thứ này đều là do dự báo, đều là do dự trữ năng lượng, vậy Mộc Lan có thể sớm cảm nhận hay không?

...

Thẩm Lãng ở trong nhà trải qua cuộc sống thần tiên.

Ninh Chính ở kinh đô trải qua cuộc sống như địa ngục vậy.

Cả người gã gầy hai mươi mấy cân trở lên, hôm nay đã chỉ có tầm một trăm cân (50 kg).

Mỗi ngày chỉ ngủ được ba giờ đã coi là xa xỉ.

Gã đảm nhiệm Đề đốc Thiên Việt đã sắp một năm.

Tất cả chính vụ hôm nay, đã thuận buồm xuôi gió.

Thậm chí, những chuyện gã làm đã hoàn toàn vượt qua phạm trù một Đề đốc Thiên Việt.

Bây giờ quần thần đối với gã có thêm một ấn tượng khác.

Lão hoàng ngưu, hắc oa hiệp (*).

(*) Lão hoàng ngưu (con bò già) có nguồn gốc từ "Nhật ký Vương Kiệt, ngày 30 tháng 5 năm 1964" dùng để chỉ người thật thà, cần cù chăm chỉ, nhiệt tình với cách mạng. Còn hắc oa hiệp là chỉ đại hiệp làm việc nghĩa nhưng bị mang tiếng oan.

Cẩn trọng, cần cù chăm chỉ, chịu mệt nhọc.

Hơn nữa gánh hết oan ức thiên hạ, chuyện của quốc quân thì gã cũng gánh, chuyện của quần thần đề ra thì gã cũng phải gánh, ngay cả những chuyện của Thái tử và Tam vương tử gây ra thì gã cũng gánh thay.

Thế nhưng...

Tất cả mọi chuyện gã đều làm được!

Cái kinh đô ban đầu xa hoa trụy lạc, náo động phồn hoa và ồn ào kia qua tay gã đã biến thành một thành phố lạnh giá.

Cấm đi lại ban đêm, đình chỉ di chuyển nhân khẩu, đưa lương thực vào chế độ phân phối, định mức giá trong thời chiến, lao dịch nghĩa vụ trong thời chiến, trưng thu thuế má trong thời chiến tranh v.v…

Tất cả mọi chuyện gã đều làm được.

Tất cả đều nhường đường cho chiến tranh.

Sớn tích cóp quốc lực từng tí một, đỡ phải đến lúc đó trở tay không kịp.

Toàn bộ khu vực trực thuộc kinh đô đã trở thành một cỗ máy thời chiến.

Như thể đại đô thị xa hoa lãng phí tản mạn kia biến mất, nó được thay thế bằng một thành phố chiến tranh khắc nghiệt và tàn nhẫn.

Mặc dù mọi người vẫn giễu cợt Ninh Chính ngốc, đắc tội khắp thiên hạ, tiện nghi cho Thái tử cùng Tam vương tử.

Bẩm sinh mặt đen, thích hợp nhất chịu tiếng xấu thay cho người khác.

Thế nhưng ở sâu trong nội tâm, cũng đã thừa nhận năng lực của gã.

Ninh Chính người này, l ạnh lùng và ngay thẳng, vẫn có bản lĩnh.

Thế nhưng ở dưới nền chính trị hà khắc của Ninh Chính.

Toàn bộ kinh đô cũng gần như kiệt sức.

Thời thời khắc khắc đều ở vào trạng thái căng thẳng.

Tất cả mọi người ngẩn đầu chờ đợi tin tức phía nam.

Hãy khai chiến nhanh đi!

Bằng không chúng ta thực sự không chịu nổi.

Khoảng cách đại quân Nam Cung Ngạo tiến vào nước Nam Ẩu đã trôi qua mấy tháng.

Lòng của tất cả mọi người với đại chiến từ sợ hãi biến thành lạnh nhạt, đến bây giờ đã tràn đầy mong đợi.

Mau có kết quả đi.

Bằng không loại trạng thái lo lắng này thực sự muốn cho người ta hỏng mất.

Tranh thủ thời gian khai chiến đi!

Quốc quân Ninh Nguyên Hiến, quần thần, vạn dân Việt quốc, thậm chí toàn bộ thế giới phương đông, đều mở to mắt.

Chỉ chờ một tiếng nổ vang.

Đánh đi!

Chúng ta đã đợi quá lâu, đã chuẩn bị cũng đủ lâu.

Cỗ máy chiến tranh của Việt quốc đã hoàn toàn vận chuyển, đã tiến vào cục diện không đánh không được.

...

Ngày mười chín tháng mười!

Mười vạn đại quân của vua Căng, chính thức dẫn binh đến dưới thành!

Bao vây đô thành Nam Ẩu chật như nêm cối!

Lúc này mười lăm vạn đại quân Việt quốc ở phía trong nước Nam Ẩu, trong đó mười vạn ở đô thành Nam Ẩu.

Thống soái tối cao quân phòng thủ chính là Chúc Lâm.

Công chúa Ninh La trấn thủ ở thành Sa, đây là thành lớn thứ hai nước Nam Ẩu.

Nam Cung Ngạo trấn thủ thành lớn thứ ba của nước Nam Ẩu, thành Lạc Diệp.

Ba tòa thành thị, hình thành một hình tam giác, có thể nhanh chóng tiếp viện lẫn nhau.

Bình Nam đại tướng quân Chúc Lâm vẫn đang uống cháo.

Ông ta ở nước Nam Ẩu đã hai năm, rõ ràng dốc hết tâm huyết, dốc hết toàn lực.

Hai năm trước ông ta vẫn anh tư bừng bừng phấn chấn, tóc đen đầy đầu.

Mà bây giờ tóc của ông gần như trắng hơn phân nửa, gần như già thêm mười tuổi.

Cái địa phương quỷ quái này quá hành người.

May là, loại dày vò này phải kết thúc!

Đại quyết chiến rốt cuộc đã tới!

Mặc dù cùng trong tưởng tượng không giống nhau.

Nguyên bản như vua Căng chó chết chủ vậy, lại biến thành quốc quân nước Đại Nam, lại suất lĩnh mười vạn đại quân trở về giết..

Khuôn mặt của Chúc Lâm phảng phất không vui không buồn.

Nhưng cảm xúc trong lòng dâng lên như thủy triều.

Một trận chiến này, không chỉ là cuộc chiến vận mệnh Việt quốc, càng là cuộc chiến vận mệnh của gia tộc họ Chúc và cũng của chính Chúc Lâm.

Nếu thắng!

Địa vị Thái tử vững chắc như núi.

Mà Chúc Lâm cũng chèn được Tiết Triệt, tiến vào Xu Mật Viện, trở thành đỉnh cao của võ tưởng.

Điều này đại biểu được gia tộc họ Chúc không chỉ có nắm quan văn Việt quốc trong tay, cũng xây được một mảnh trận địa lớn ở phe võ tướng.

Trời cao phù hộ Chúc Lâm ta đây, lập được công trạng lớn!

Lúc này, bên ngoài vang tiếng trống trận vang dội!

- Tùng tùng tùng tùng!

Đại tướng quân Chúc Lâm không chút hoang mang, ăn xong chén cháo trong tay.

Tiếp đó đứng dậy, dang hai cánh tay.

Người hầu mặc giáp cho ông ta!

Đây là áo giáp cao cấp nhất thế giới, nhẹ nhàng mà lại vững chắc.

Xuất từ Thiên Nhai Hải Các.

Sau khi mặc xong, Chúc Lâm cầm lấy đại kiếm, chậm rãi đi ra phủ chúa nước Nam Ẩu.

Phóng người lên ngựa, phía sau mấy trăm tên tinh nhuệ kỵ sĩ, chỉnh tề lên ngựa.

Rất nhanh phi đến tường thành phía tây, đi tới trên tường thành!

Mở to mắt quan sát.

Bên ngoài vô biên vô hạn, cũng là đại quân vua Căng.

Binh hơn một vạn, vô biên vô hạn. Binh đến mười vạn, triệt thiên liên địa..

Đó chính là vua Căng à?

Hai năm trôi qua, giống như cũng không có gì thay đổi vậy?

Vẫn là nhã nhặn, chẳng qua là da hơi rám nắng một chút.

Tuy rằng gã đã trở thành vua nước Đại Nam, trở thành chủ chung của tộc Sa Man.

Nhưng trên người không có mặc vương bào, thậm chí giống như trở thành tù trưởng tộc Sa Man vậy, mặc trên người rất đơn giản, cánh tay cùng bả vai đều lộ ở bên ngoài, trực tiếp cởi trần mặc áo giáp, phía sau khoác một áo choàng màu đen.

Trên đỉnh đầu đội vương miện sao?

Rõ ràng thô sơ, giống như chính là sắt đen bình thường rèn nên.

Còn có mười vạn đại quân của gã.

Đứng cong vẹo.

Tác phong quân đội một chút đều không chỉnh tề.

Khí giới công thành thì sao?

Máy bắn đá thì sao?

Cũng không có?

Cũng chỉ có thang công thành xiêu xiêu vẹo vẹo?

Đây quả thực là một nhánh quân đội bộ lạc nguyên thủy?

Nhưng trong lòng Chúc Lâm lại không có coi thường cùng buông lỏng chút nào.

Bởi vì, ông ta đã nhìn ra sự tàn bạo, khát máu của võ sĩ tộc Sa Man, thế nhưng cũng không e ngại.

Cái đô thành nước Nam Ẩu này, đã coi như là thành lớn, tường thành cao năm trượng, dày hai trượng.

Ở trước mặt đám võ sĩ tộc Sa Man, chắc hẳn là quái vật lớn.

Đối mặt loại thành kiên cố này, đơn giản là ác mộng của toàn bộ quân đội.

Ý vị này phải bỏ ra chi phí gấp mấy lần, mới có thể đánh đánh hạ!

Đại biểu cho vô số máu chảy cùng hi sinh.

Đại tướng quân Chúc Lâm cùng vua Căng nhìn nhau một cái.

Vua Căng rút ra đại kiếm.

- Công thành!

Ra lệnh một tiếng!

Đại quân tộc Sa Man như thủy triều hướng tường thành tràn tới.

Kêu gào rú lên, giống như dã thú sổng chuồng.

Đại quyết chiến nước Nam Ẩu, chính thức mở ra!

...

Đại chiến nước Nam Ẩu bạo phát!

Đại chiến nước Nam Ẩu bạo phát!

Theo bước chân của mấy trăm tên lính liên lạc chạy băng băng.

Trong vòng mấy ngày ngắn ngủi.

Tin tức này truyền khắp toàn bộ Việt quốc.

Cuối cùng khai chiến!

Toàn bộ vạn dân Việt quốc bản năng hết lông tơ, mở mắt to hết mức.

Mặc dù cách rất xa, nhưng tất cả mọi người vẫn là ngừng thở.

Ánh mắt dường như muốn lướt qua thiên sơn vạn thủy, nhìn ra xa chiến trường!

...

Cuối cùng khai chiến!

Toàn bộ phòng tuyến thành Thiên Nam, tiến vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu.

Mười vạn đại quân, toàn bộ vào chỗ!

Tất cả tướng lĩnh, toàn bộ áo giáp trong người, bất cứ lúc nào chờ mệnh lệnh, chuẩn bị đi đến chiến trường nước Nam Ẩu trợ giúp.

Trong kinh đô!

Tất cả mọi người nghe được tin tức khai chiến.

Thở nhẹ nhõm một cái thật dài.

Một tiếng sét này cuối cùng đập xuống.

Kế tiếp!

Chính là đợi kết quả.

Mặc kệ thế nào đều có thể có kết quả.

Thái tử Ninh Dực, Tể tướng Chúc Hoằng Chủ, thời thời khắc khắc căng thẳng tinh thần.

Một khi chiến cuộc trong sáng, thắng cục nắm chắc.

Thái tử Ninh Dực liền sẽ lập tức xuôi nam, tọa trấn nước Nam Ẩu, chỉ huy toàn bộ chiến trường, thu hoạch thành quả thắng lợi cuộc chiến vận mệnh quốc gia này!

...

- Cuối cùng khai chiến!

Thẩm Lãng thu được tin tức, sau đó thở dài một tiếng.

Cuộc sống thần tiên của hắn và Mộc Lan kết thúc!

- Phu quân, thiếp muốn theo chàng cơ, thiếp không muố xa chàng đâu! – Ý chí Mộc Lan đặc biệt kiên quyết.

Thẩm Lãng gật đầu!

Ngày kế, hắn và Mộc Lan, còn có Lý Thiên Thu, bước lên thuyền, đi đảo Niết Bàn!

...

Hai ngày sau!

Thẩm Lãng lại một lần nữa đến đảo Niết Bàn.

Tiếp đó, gặp được một màn vô cùng kinh ngạc.

Ở trên vách đá khổng lồ trước mặt.

Đầy người chi chít!

Hơn ba ngàn quân Niết Bàn đệ nhị, đang tay không leo lên vách núi cao mấy trăm mét.

Vách đá này hiểm trở cỡ nào?

Một khi ngã xuống, cam đoan thịt nát xương tan.

Hơn nữa, những quân Niết Bàn lại dùng dây thừng buộc nhau lại.

Điều này có ý nghĩa, nếu như một người rơi xuống, có thể mấy chục người cùng nhau ngã xuống.

Đương nhiên, cũng có thể là một người ngã xuống, còn lại mấy chục người kéo gã lại.

Kết quả, Thẩm Lãng nhìn tận mắt mỗi một người bọn hắn đều leo lên đỉnh núi.

Không ai rớt xuống!

Tay không leo lên vách núi mấy trăm mét?

Cái thể lực này rõ ràng ngạc nhiên.

Chờ đến trên chiến trường, còn có địa hình bài có thể làm khó bọn họ?

Võ sĩ tộc Sa Man của vua Căng đã đủ dữ dằn, ở trong rừng rậm núi hoang như giẫm trên đất bằng.

Nhưng so với quân Niết Bàn trước mắt này, vẫn còn kém xa!

...

Hai canh giờ sau đó!

Ba nghìn hơn tám trăm tên quân Niết Bàn thứ hai, đứng chỉnh tề trên giáo trường.

- Đại tông sư, nhánh quân đội này thành à? - Thẩm Lãng bèn hỏi.

Đại tông sư Lan Đạo nhìn thấy Mộc Lan, không khỏi kinh ngạc, mở to mắt đến mức lớn nhất.

- Làm sao?

Đại tông sư Lan Đạo nói:

- Cái này, cái này giống như người trong điển tịch thượng cổ ta từng thấy!

Quả thế!

Tiếp tục, đại tông sư Lan Đạo nhìn chằm chằm Mộc Lan từ trên xuống dưới, ánh mắt cuồng nhiệt.

Đương nhiên, lão không phải đùa giỡn lưu manh.

Trong mắt lão, Mộc Lan thuộc hàng cháu mà thôi.

Lão kinh ngạc.

Tố chất thân thể này, quá mạnh mẽ!

Quả thực vượt qua phần lớn loài người thế giới này.

Thẩm Lãng nói:

- Đại tông sư, quân Niết Bàn thứ hai này đã đạt tiêu chuẩn rồi sao?

- Rồi, chờ gió tới! - Đại tông sư Lan Đạo cất giọng vô cùng ngạo nghễ.

Hơn nửa canh giờ sau đó!

Gió đến, tầm cấp ba.

Chưa tính là gió to.

Nhưng đối với bắn tên mà nói, loại sức gió này đã là trí mạng.

Đại tông sư Lan Đạo nói:

- Lên!

Ba nghìn tám trăm tên quân Niết Bàn, giương cung cài tên thật chỉnh tề.

Toàn bộ là cường cung hai thạch.

- Bắn, bắn, bắn!

Theo một tiếng ra lệnh.

Quân Niết Bàn thứ hai không ngừng bắn!

Mặc kệ mưa gió, mưa tên không ngừng nổ bắn ra ra.

Cường cung hai thạch uy lực quá lớn, có thể giảm thiểu ảnh hưởng sức gió đến mức tận cùng!

Nhưng bọn họ bắn không phải bia ngắm.

Mà là một rừng cây nho nhỏ cách đó một trăm mét, bọn họ nhắm chính xác là cành cây!

Mỗi người ngắm bắn, mỗi người bắn.

- Vù vù vù vù vù...

Mũi tên như chớp.

Trong nháy mắt!

Rừng cây này, giống như mưa đánh vào thân chuối vậy.

Vô số cành cây, đều gãy đoạn.

- Xoẹt, xoẹt, xoẹt, xoẹt...

Hơn ba ngàn quân Niết Bàn cuồng bắn mưa tên không nghỉ.

Bình quân ba giây đồng hồ một mũi tên!

Ba phút sau đó!

Mỗi người bắn ra năm mươi mấy mũi tên.

Hơn ba ngàn người, bắn ra gần hai mươi vạn mũi tên.

Tiếp đó!

Mảnh rừng nhỏ cách đấy trăm mét bị bắn trọc!

Phần lớn cành cây, toàn bộ bị bắn gãy.

Hơn một trăm cây, toàn bộ chỉ còn trơ thân cành.

Thẩm Lãng hoàn toàn kinh ngạc!

Mộc Lan triệt để kinh ngạc!

Quá, quá mạnh mẽ!

Nhánh quân đội này một khi xuất hiện ở trên chiến trường!

Sẽ lại một lần nữa khiếp sợ thế giới!

Chỉ cần ở bên trong phạm vi bắn giết bọn họ, nhất định lại là một trận giết chóc!

Lan Đạo cất giọng thản nhiên:

- Thẩm Lãng, quân Niết Bàn thứ hai đại thành, có thể lên chiến trường đi sáng tạo kỳ tích, có thể đi làm thiên hạ khiếp sợ!

...

Chú thích Mèo Thầy Mo: Tình cờ biết được bí mật, tên thật của lão Bánh là Ngô Lợi Dân