Mười Năm Yêu Thầm Người

Chương 35: 35




Dỗ Văn Văn ngủ xong, Vương Tử Văn ôm bà xã rúc trong chăn nói chuyện phiếm.
"Vừa rồi anh đã đặt lịch hẹn với công ty chuyển nhà rồi, cuối tuần này sẽ chuyển, em xem trong nhà cái gì muốn giữ lại cái gì không, tranh thủ cuối tuần dọn hết lại đi, rồi chuyển qua chỗ anh ở."
Mao Tiểu Vũ ngoan ngoãn gật đầu, ánh mắt đối diện cơ ngực tráng kiện cùng tám múi cơ bụng rắn chắc của Vương Tử Văn, nhịn không được đưa tay sờ sờ, cảm thán, "Học trưởng, dáng người anh tốt thật đấy, giữ gìn kiểu gì vậy?"
Vương Tử Văn túm lấy móng vuốt nhỏ đang sờ loạn của cậu, cười nói, "Đến phòng tập gym thôi, buổi sáng anh còn chạy bộ nữa."
Mao Tiểu Vũ nghĩ nghĩ, có chút mong chờ hỏi, "Vậy về sau em chạy bộ cùng anh được không?"
"Được chứ." Vương Tử Văn thuận tay chọt chọt màn thầu nhỏ mềm như bông của Mao Tiểu Vũ, đùa giỡn, "Tập gym còn giúp lên cơ ngực nữa đó."
Mao Tiểu Vũ vội vàng đẩy tay hắn ra, ngượng ngùng nói, "Ngực không cần lớn thêm nữa đâu......!Em quen làm đàn ông rồi."
Vương Tử Văn ôm cậu hôn hôn, cười nói, "Anh chỉ nói thế thôi, em như thế nào cũng tốt."
Mao Tiểu Vũ nghe vậy lại vui vẻ, nhìn Vương Tử Văn híp mắt cười, ngây người một lát mới nói, "Bây giờ em tin, người với người thật sự có chuyện phù hợp rồi."
Vương Tử Văn lập tức dựng thẳng thân dưới, hắc hắc cười, "Thế hai ta lại phù hợp một chút nhỉ?"
Mao Tiểu Vũ vội vàng khép chặt chân, bất đắc dĩ đẩy hắn, "Đừng làm rộn, em nói thật đó, em cảm thấy anh đặc biệt tốt, chỗ nào cũng tốt hết, đổi lại là người khác em sẽ không có cảm giác như vậy đâu."
Thú tính đã lên, Vương Tử Văn nào còn tâm trí lời ngon tiếng ngọt nữa, dứt khoát lột quần Mao Tiểu Vũ ra, nói, "Anh cũng cảm thấy mình chỗ nào cũng tốt, đặc biệt máy xúc đất hoạt động tốt cực kỳ luôn, nào, chúng mình lại cùng dập dìu thêm một lát đi."
Mao Tiểu Vũ có chút cạn lời, tâm tình thiếu nữ đầy màu hồng phấn nháy mắt bị hắn biến thành cặn bã.

Cậu nghẹn ngào hừ hừ, mặc Vương Tử Văn lăn lộn một hồi, vất vả lắm mới chịu đựng qua, ôm cổ hắn thở dốc, "Đủ...đủ rồi, Văn Văn còn đang ngủ đó."
Vương Tử Văn cọ cọ đùi cậu, nói, "Ngày mai anh sẽ kêu công ty nội thất tới trang bị cách âm cho phòng ngủ của chúng ta bên kia, sau này hai ta có làm gì con bé cũng sẽ không nghe thấy, em cứ yên tâm lớn mật mà kêu."
Mao Tiểu Vũ bị hắn cọ đến có chút động tình, nhưng lại ngại con gái đang ở ngay cách vách, vất vả đè nén tiếng kêu.

Vương Tử Văn đột nhiên nắm cằm cậu, nhỏm người dậy, vô cùng săn sóc nói, "Không nhịn được hả? Không nhịn được thì để anh chặn lại giúp em."
Mao Tiểu Vũ ngẩn người, còn chưa hiểu ra sao, một bụi cỏ rậm rạp đã xuất hiện ngay trước mắt, miệng cũng bị chặn lại.
"Ah......Uhm! Uhm......!ah ha......"
Bên dưới vừa bị thông đã đến bên trên, cảm giác này thật sự quá xấu hổ.


Vương Tử Văn đưa đẩy một hồi, có hơi muốn bắn lên mặt cậu, nhưng ngẫm lại vẫn thôi, cuối cùng lật người cậu lại, gậy lớn chọc vào bầu ngực cậu, thỏa mãn bắn đầy một bồn.
Lại lăn lộn đến quá nửa đêm, hai người mới rốt cuộc nằm xuống nghỉ ngơi.
Hôm sau rời giường, hai người ba hầu hạ khuê nữ dùng cơm, đợi ăn xong Mao Tiểu Vũ vào phòng bếp rửa bát, còn dư lại một lớn một nhỏ ngồi ở bàn ăn mắt to trừng mắt nhỏ, người nhỏ hơn mở miệng trước, "Chú, rốt cuộc chú có được không vậy?"
Vấn đề này có hơi xấu hổ nha, chú có được hay không, cũng đâu thể chứng minh cho con thấy được.
Vương Tử Văn phụt một tiếng bật cười, nói, "Sao lại không được? Sắp rồi, cuối tuần này con sẽ trở thành con gái cưng của chú."
Mao Văn Văn bĩu môi, không có vẻ gì là vui mừng, ngược lại còn có chút buồn bực, "Vậy về sau chú phải đối xử tốt với ba con, không được bắt nạt ba đâu đó."
"Đương nhiên, ai lại đối xử không tốt với vợ mình chứ?" Vương Tử Văn thuận tay lột hạch đào trên bàn cho bé ăn, "Mấy hôm trước con vất vả rồi, toàn nói tốt cho chú không."
Mặt Mao Văn Văn đỏ lên, mất tự nhiên nói, "Ai nói tốt cho chú chứ!"
Vương Tử Văn lột một quả, thả vào trong tay bé, "Lúc chú qua Mỹ với ba con, toàn nghe con ở trong điện thoại khen chú chân dài nha."
Mao Văn Văn xấu hổ, vội vàng bỏ hạch đào vào miệng, nhai rôm rốp, dẩu môi nói, "Còn không phải là vì thấy chú quá chậm, nên phải hỗ trợ một chút à."
Vương Tử Văn bật cười ha ha, vươn tay xoa xoa đầu nhỏ của con gái.

Mao Văn Văn thấy hắn cười đến dịu dàng lại anh tuấn, gan không khỏi lớn hơn một chút, hỏi, "Thế sau này con phải kêu chú là mẹ à?"
Vương Tử Văn dở khóc dở cười nói, "Con thấy chú với ba con ai giống mẹ hơn?"
Mao Văn Văn hừ một tiếng, "Mặc kệ, ba chính là ba, Văn Văn chỉ kêu mình ba là ba thôi."
Tim Vương Tử Văn không khỏi mềm nhũn, nhìn khuôn mặt rất giống mình của con gái, tình thương của cha gần như tràn cả ra ngoài, "Vậy......!Sao Văn Văn lại giúp chú? Không sợ chú đoạt mất ba con à?"
Mao Văn Văn trầm mặc một lát, rụt người trên ghế, "Đoạt......thì đoạt đi......"
"......Hở?"
"Có đoạt...cũng không sao." Mao Văn Văn cắn môi, nhỏ giọng nói, "Ba ba quá cô đơn, Văn Văn chẳng thể làm gì cho ba hết......"
Nụ cười trên mặt Vương Tử Văn hơi cứng lại, thoáng sửng sốt.
"Lúc ba bị ốm, con cũng chẳng biết phải làm thế nào." Mao Văn Văn rũ đầu, như là thực tự trách nói, "Thi thoảng ba đi là về mệt, còn phải nấu cơm cho con nữa, con không ăn, ba vẫn muốn làm." Cả người bé co lại càng nhỏ, lẩm bẩm, "Ba ba rất thương Văn Văn, nhưng mà Văn Văn còn quá nhỏ, chẳng thể làm được gì, cũng không thể chăm sóc được cho ba, con muốn có ai đó ở bên chăm sóc ba, cho dù......cho dù ba có bị đoạt đi mất, cũng...cũng không sao......"

Vương Tử Văn nhìn bé con còn nhỏ như thế, lại có thể kiên định nói ra những lời này, giọng nói còn có chút mềm mại của trẻ con, lại khiến hắn nghe được suýt rơi nước mắt.

Hắn vội vàng bước tới, ngồi xổm bên cạnh Mao Văn Văn, cảm thấy mấy năm này mình thật quá tệ bạc, bất kể là cương vị người chồng hay người cha đều không hoàn thành, để cho hai người này phải ôm tâm tư hy sinh tất cả vì nhau, vất vả sống đến bây giờ.
Hắn vươn tay kéo Văn Văn vào lòng, nhấc bổng bé lên, để bé ngồi trên cánh tay mình, nhẹ nhàng đong đưa, "Văn Văn, chú sẽ không cướp ba ba bảo bối của con đi mất đâu, sau này chú cũng sẽ là ba của con, con sẽ có hai người ba, chúng ta đều sẽ thương yêu con."
Mao Văn Văn ôm cổ hắn, nhỏ giọng hỏi, "Thật sao?"
"Đương nhiên là thật rồi." Vương Tử Văn nghĩ nghĩ, vòng bé ra sau, để bé ngồi trên vai mình.

Mao Văn Văn hoảng sợ, nhìn khoảng cách với mặt đất đột nhiên biến lớn, vui vẻ nói, "Con từng thấy ba của anh Tiểu Minh công kênh anh ấy thế này! Hóa ra cao như vậy, ha ha, vui thật đó."
Vương Tử Văn đắc ý nói, "Ba con có phải không đủ sức công kênh con lên như vậy không?"
Mao Văn Văn tiếc nuối gật đầu, "Đúng vậy."
Đuôi Vương Tử Văn lại càng nhếch lên cao hơn, "Thấy ba lợi hại hơn ba con chưa? Có công kênh hai bạn nhỏ như con cũng thừa sức nhé, con phải kêu ba là ba lớn đi, chỗ nào của ba cũng lớn hơn ba con đó."
Mao Văn Văn ngồi trên vai hắn, tay nhỏ túm tóc hắn, khom lưng, nhìn chằm chằm vào mắt Vương Tử Văn, nghiêm túc nói, "Nhưng mà ba đến sau mà, không thể xếp trước ba ba được."
Vương Tử Văn thế mà lại ghen với vợ mình, hậm hực nói, "Thế thì gọi lão ba vậy."
"Không." Chóp mũi Mao Văn Văn dán lên trán Vương Tử Văn, nói, "Ba là người ba thứ hai, nên gọi là nhị ba ba......!uhm, gọi là nhị ba đi!"
Nhị ba ngơ ngác, "Đừng mà, đã đủ nhị (ngốc) rồi, sau này còn bị con gọi mấy chục năm, chẳng phải hết thuốc chữa à?"
Mao Văn Văn lại tự mình vui vẻ, cẳng chân nho nhỏ vung vẩy, cười hì hì nói, "Nhị ba, đi nào ~ ~ đội ngũ chúng ta hướng về phía mặt trời! Đi! Chân dẫm lên đất đai Tổ quốc* ~ ~ Đi! Nhị ba nhị ba tiến lên nào!"
*Lời bài hát Đội giải phóng quân nhân dân Trung Quốc
Vương Tử Văn, "......"
Não động thế này, quả không hổ là con gái ruột, không lẫn đi đâu được.
Mao Tiểu Vũ rửa bát xong liền thấy cha con hai người làm trò khùng điên trong phòng khách, lập tức khóc không ra nước mắt, nghĩ thầm con gái cưng đang tốt đẹp của tui, tui khổ quá mà.
Vương Tử Văn cõng con gái tới gần, cười nói, "Mao Mao, quên nói cho em biết, hôm nay là sinh nhật mẹ anh, tan tầm hai chúng ta cùng tới đón Văn Văn, sau đó qua nhà chúc mừng sinh nhật mẹ anh nhé."
Mao Văn Văn cùng Mao Tiểu Vũ đồng loạt sửng sốt, đầy mặt ngơ ngác.

"Sinh...sinh nhật mẹ...mẹ anh á......"
Mao Văn Văn cũng nói theo, "Sinh nhật bà nội hai!"
Vương Tử Văn cười nói, "Bà nội thì không cần phải thêm hai đâu, sau này người nhà anh cũng là người nhà của hai người, nên gọi thế nào thì gọi thế ấy."
Mao Văn Văn lập tức vui mừng hỏi, "Văn Văn cũng có ông nội bà nội ạ?"
Mao Tiểu Vũ nghe bé nói không khỏi đau lòng, cảm thấy mình thật có lỗi với bé, ngoài mình ra, bé chẳng có lấy một người thân nào.

Vương Tử Văn xoa đầu Mao Văn Văn, lại vươn tay kéo Mao Tiểu Vũ vào lòng, nói, "Tối nay dẫn hai người tới làm quen với người nhà anh, nhà anh náo nhiệt lắm đó."
Mao Tiểu Vũ vẫn có chút hoảng hốt, nhưng thấy vẻ mặt tràn đầy mong đợi của Mao Văn Văn, chỉ đành nhịn xuống, do dự gật gật đầu.
Đưa con gái tới nhà trẻ xong, Vương Tử Văn lại đưa Mao Tiểu Vũ đi làm.
Trên đường Mao Tiểu Vũ nói, "Hôm qua em đã hỏi cô Điền rồi, cô ấy nói hôm qua cái tên thầy giáo thực tập kia không có ca, hôm nay mới tới.

Buổi chiều anh qua đón em sớm một chút nhé, em phải tận mắt nhìn thử xem là cái lão biến thái nào quấy rầy con gái em!"
Vương Tử Văn ho khan hai tiếng, ậm ờ đáp, cầm chai nước khoáng kế bên lên uống một ngụm, rồi mới nói, "Cái đó......!Hôm nay anh phải ở đến hết giờ làm, không về sớm được, hay là em đi một mình đi, đến giờ anh sẽ qua đón hai ba con."
Mao Tiểu Vũ có hơi ngạc nhiên, bởi vì công việc của hai người đặc thù, đều không phải là loại sáng đi chiều về, lúc không có việc gì thì tan tầm sớm một chút cũng là chuyện bình thường, sao Vương Tử Văn lại để một mình cậu đối mặt với một tên biến thái như thế không biết, có điều cậu cũng không nghĩ nhiều, dẫu sao Thiết hải cũng sắp khởi động máy rồi, công việc cần chuẩn bị nhiều, vì thế nói, "Được, vậy bốn rưỡi gặp trước cổng nhà trẻ nhé."
Vương Tử Văn uhm một tiếng, mắt nhìn thẳng phía trước, khóe miệng lại khẽ cong lên.
Cả một ngày làm việc Mao Tiểu Vũ đều không tập trung, nghĩ đến buổi tối phải tới gặp ba mẹ chồng liền khẩn trương muốn chết.

Buổi trưa lúc ăn cơm, Đào Y Na nghiêng người qua, cười hì hì nói, "Anh Tiểu Vũ, làm gì mà mất hồn mất vía thế?"
Mao Tiểu Vũ ậm ờ hai tiếng, vội vàng cúi đầu và cơm.
Đào Y Na nói, "Có phải tối nay anh sẽ qua nhà cậu cả em không?"
Bàn tay cầm muỗng của Mao Tiểu Vũ khẽ run lên, vẻ mặt suy sụp nói, "Em đã biết rồi à..."
"Đương nhiên, em còn chưa chúc mừng anh nhỉ." Đào Y Na trêu cậu một câu, lại cổ vũ, "Yên tâm, người nhà cậu cả em tốt lắm, đặc biệt là mợ cả, dễ thương cực kỳ, không cần phải sợ đâu!"
Mao Tiểu Vũ vẫn lo lắng, yếu ớt hỏi, "Vậy em có đến không?"
Đào Y Na buồn cười nói, "Đương nhiên là không rồi, buổi tụ họp của nhà cậu em mà, nếu là sinh nhật cậu cả thì sẽ tổ chức long trọng một chút, nhưng mợ em không thích náo nhiệt quá mức, nên năm nào cũng chỉ cùng đón sinh nhật với người nhà thôi."
Mao Tiểu Vũ được xếp vào người nhà, vừa vui vẻ vừa khẩn trương, mím môi gật gật đầu.


Cậu cũng không muốn mãi lo lắng chuyện này, ép mình dời lực chú ý đi, nói, "Anh đã đàm phán xong chương trình bên Mỹ cho em rồi, tháng sau sẽ bắt đầu thi đấu.

Nhưng mà sang tháng anh phải theo Tô Chu tới đoàn phim Thiết hải, công ty sẽ sắp xếp hai trợ lý cùng em qua Mỹ, tự em phải cẩn thận một chút, xảy ra bất cứ chuyện gì phải lập tức liên lạc với anh, không được chạy theo người lạ đâu đó, biết chưa?"
Đào Y Na cười nói, "Yên tâm, anh đã dặn em mấy lần rồi đấy."
Mao Tiểu Vũ aizz một tiếng, cũng yên tâm về cô, nên không lải nhải thêm nữa.
Buổi chiều lại bị Đoàn tổng gọi vào văn phòng, yêu cầu báo cáo tiến độ liên quan đến việc quay Thiết hải, cuối cùng quyết định hai ngày trước khi khởi động máy sẽ dẫn Tô Chu tới đoàn phim làm quen trước.

Tô Chu khó được tới công ty một chuyến, quấn lấy Mao Tiểu Vũ hỏi cái này hỏi cái kia, luôn miệng nói mùi hương trên người cậu thay đổi rồi, dán mũi vào người cậu ngửi tới ngửi lui như chó vậy.

Mao Tiểu Vũ bị cậu nhóc ngửi tới suýt xảy ra chuyện, vội vàng tìm cớ chuồn, chưa đến bốn giờ đã vội vã tan tầm.
Trên đường tới nhà trẻ, cậu gọi cho cô giáo Điền, tâm tình không khỏi lại nôn nóng, "......Đúng, chính là thầy giáo kia, tôi muốn gặp thử, đúng, chính là cái người cứ quấn lấy Văn Văn ấy......"
Cô giáo Điền như là nghẹn gì đó trong lòng, giọng hơi hơi run rẩy, Mao Tiểu Vũ cảm thấy kỳ lạ, còn săn sóc hỏi cô có phải bị cảm không, cô Điền cũng không nhiều lời, chỉ có lệ vài cau liền lập tức cúp máy.
Mao Tiểu Vũ không hiểu ra sao đi tới nhà trẻ, vừa rồi cô Điền nói tụi Văn Văn đang chơi ở sân sau, cậu vòng ra sau, cách chấn song nhìn vào trong, quả nhiên trông thấy một đám nhóc chạy qua chạy lại quanh mấy thiết bị trò chơi đủ mọi màu sắc, mà đứng ở giữa lại là một người đàn ông vóc người cao lớn, rõ ràng là giáo viên đang đứng trông tụi nhỏ.
Mao Tiểu Vũ chú ý tới chân hắn đầu tiên, uhm......đúng là khá dài.
Nói thế nào nhỉ, vóc dáng người đàn ông này......!uhm, không thể không nói, tỷ lệ cơ thể đúng là rất tốt, thoạt nhìn không hề thua kém mấy người mẫu trong giới chút nào.
Điều kiện ngoại hình tốt như thế, đáng tiếc lại là một tên biến thái!
Mao Tiểu Vũ vẫn rất giận, đi vòng theo bờ tường, muốn nhìn rõ mặt tên kia.
Còn chưa kịp thấy rõ mặt, đột nhiên lại thấy Mao Văn Văn tung tăng chạy tới chỗ hắn, nói gì đó với hắn.

Tên đàn ông kia nghiêng đầu, sau đó cúi người, bế Văn Văn lên, bàn tay to rộng còn thân mật vuốt vuốt tóc bé.
Mao Tiểu Vũ nhất thời nổi giận, lông tơ trên người đều dựng hết cả lên, căn bản không cách nào nhịn nổi, lớn giọng quát về phía bóng người cường tráng kia, "Anh làm gì đó! Thả con bé xuống!"
Người đàn ông kia lại không hề nhúc nhích, còn càng thêm càn rỡ nâng Văn Văn lên quá đỉnh đầu, để bé vững vàng ngồi trên vai mình.
Mao Tiểu Vũ cả kinh, lửa giận cũng vụt tắt, ngơ ngác nhìn hình ảnh quen thuộc này, sau đó hai mắt mở thật to.
Người đàn ông kia rốt cuộc quay người lại, trên vai là một bé loli vô cùng đáng yêu, cười tủm tỉm tiến về phía cậu, cách chấn song huýt sáo một cái thật kêu, "Ô, trùng hợp vậy, lại gặp nhau rồi.".