Hoàng Tử Yêu Nghiệt

Chương 796: 796




“Hoàng thượng, ngài đừng đấu võ mồm với nàng ta nữa, đợi lát nữa, thần sẽ dùng cây mây và quần áo buộc lại với nhau, thả ngài xuống vách núi.

Dù không thể thả xuống tận chân núi, nhưng ít nhất có thể tìm được nơi an toàn chờ cứu viện…”
Thân vương Tô Đan đứng bên cạnh hô to: “Còn nữ vương của chúng ta thì sao?”
“Cút… dây mây chỉ có hạn, chịu được một mình hoàng thượng mà thôi, những người khác ở lại đây, dùng mạng để kéo dài thời gian.

Các ngươi mau cởi quần áo ra cho ta…”
Advertisement
Một khi phát điên lên, trong mắt Lý Tứ chỉ có mỗi mình hoàng thượng, bất chấp tất cả, dọa cho đám người Đại Bất Liệt Điên sợ run lên.

“Lý Tứ… liệu ta xuống dưới… các ngươi có đỡ nổi không?”

“Hoàng thượng… ngài mặc kệ chúng thần… có thể chết trận vì ngài chính là niềm vinh lạnh lớn lao của cấm quân”.

Đúng lúc này, bên dưới vang lên tiếng kêu gào của thích khách, hơn nữa, đám người này còn dùng ngôn ngữ Đại Bất Liệt Điên.
“Xông lên...giết chết bọn chúng...”
“Giết bọn chúng, hoàng đế Hoa Hạ sẽ trọng thưởng...”
Lãnh Thiên Minh và Y Lệ Sa Bạch lần nữa âm thầm đối mắt, hai người trong lòng đều hiểu rõ, đám người này nhằm vào Y Lệ Sa Bạch mà tới, mục đích để giáng họa cho Hoa Hạ...!
“Lý Tứ, không kịp nữa rồi...”
Chỉ thấy Lãnh Thiên Minh kéo tay Y Lệ Sa Bạch, chạy tới vách núi, nhìn xuống dưới là dòng sông chảy siết, mẹ kiếp...không lẽ lão tử lại phải nhảy sông, nhưng lần này...cao quá đi mất.

Lý Tứ hốt hoảng: “Hoàng thượng, ngài định làm gì vậy?”
“Cược một ván, trước khi kẻ địch xông tới, nếu cứu viện không đến kịp, lão tử chỉ có thể nhảy xuống, nói thế nào đi nữa, ta cũng không thể chết trong tay đám chuột nhắt này”.


Lý Tứ không nói nữa, chạy lên cùng hắn.

“Hoàng thượng, nếu lát nữa bắt buộc phải nhảy, ngài hãy đè trên người ta, như vậy tỉ lệ sống sót cao hơn một chút...”
Y Lệ Sa Bạch hoảng hốt, vẻ mặt trắng bệch hỏi: “Vậy còn ta thì sao?”
“Còn có thể làm sao, nhảy cùng với ta, ở lại đây chắc chắc sẽ chết”.

Dứt lời, mấy chục người áo đen đã lao tới, chỉ còn lại mười mấy cấm quân đang liều mạng chống cự.

“Viu...viu...viu...”
Đột nhiên vài mũi tên bay tới, phiên dịch đứng cạnh lập tức ngã xuống...!
“Sứ thần Đại Bất Liệt Điên ở kia, giết...”
Mười mấy người lao về phía thân vương Tô Đan, Tô Đan giương tay, quay lại nói với Y Lệ Sa Bạch.

“La Phu Na...nhất định phải sống tiếp, nhất định phải sống sót quay về Đại Bất Liệt Điên...”