Em Mong Thế Giới Này Dịu Dàng Với Anh

Chương 262: Ông xã, em nóng quá, muốn đi tắm





Giọng đàn ông quen thuộc như vén màng mây mù trong tay lỗ tai cô, Kha Nguyệt đầu cọ vào ngực Lục Niên, mơ màng ngẩng đầu nhìn chằm chằm Lục Niên.

“Anh nói anh sẽ mang đến cho em hôn lễ khó quên, không ngờ thật sự là cả đời không quên, không quên được anh hèn nhát thế nào , không quên anh đã không thể bảo vệ nổi em” .

Giọng nói tự giễu của Lục Niên khiến cô đau lòng, cảm giác chua xót nơi mũi lượn lờ, cũng khiến cô giận ôm chặt anh, gương mặt đỏ bừng chôn sâu vào ngực anh, giọng nói buồn bực:

“Lục Niên, là em làm không tốt mới để anh chịu khổ như vậy.Anh ở trong mắt em không hề hèn nhát, hôn lễ thật sự của chúng ta là ở Ireland mà? Đó là khoảnh khắc cả đời em không quên được!”

Cánh tay Lục Niên lại siết chặt, vững vàng giữ lấy cô. Kha Nguyệt rối loạn, bên trong ý thức nghe giọng nói

giận dữ của anh còn cả tiếng than nhẹ, bên môi cong lên nở nụ cười ngọt ngào, ôm lấy anh không muốn rời khỏi cảm giác ấm áp này.

Tác dụng Vodka khá mạnh, gương mặt Kha Nguyệt đỏ bừng chôn trong lòng Lục Niên khẽ nấc một tiếng, Lục Niên kêu nhân viên đi lấy khăn ướt giúp cô lau gương mặt đỏ bừng.

Tiệc tùng không bao lâu liền chấm dứt, bà Lục một bên tiễn khách bên còn lại tới bên cạnh Lục Niên, nhìn Kha Nguyệt vẫn còn khó chịu do rượu liền căn dặn Lục Niên nói:

“Con đưa Kha Nguyệt về phòng đi, ở đây để mẹ là được”

Lục Niên không từ chối, lông mày hơi nhíu lại, nhìn khách khứa đã đi gần hết liền đem khăn ướt để lại lên bàn, dìu Kha Nguyệt đi vào thang máy.

Kha Nguyệt chóng mặt dựa vào ngực Lục Niên, nghe mùi hương thoang thoảng trên người anh, ngốc nghếch cười, hai bàn tay không an phận cầm lấy cà vạt Lục Niên, đôi môi đỏ mộng ướt át cong lên, theo bước chân Lục Niên lảo đảo đi về trước.

Kha Nguyệt ợ một tiếng, mùi rượu nồng nặc khiến lông mày nhíu lại, cũng vì rượu mà mặt ửng đỏ, như có liệt hỏa đang không ngừng bốc cháy, khiến cô khó chịu tựa gần vào cơ thể mát mẻ của Lục Niên, muốn giảm bớt sự khó chịu trên người.

Đinh

Ý thức mơ hồ, âm thanh đột ngột vang lên khiến cô ngẩn người, đôi mắt hé mở, mơ màng nhìn gương mặt

tuấn tú đang ở bên cạnh mình mới an tâm nhắm mắt lại.

Có Lục Niên bên cạnh, cô không cần lo gì cả... Cửa “phòng tổng thống” bị đẩy vào, một luồng không khí ấm áp phả vào mặt, ánh đèn vàng nhạt đập vào mắt cô. Kha Nguyệt lười biếng ngáp dài, đôi môi mỏng dẹp ra, Cơ thể lảo đảo nghiêng về trước, muốn thoát khỏi lồng ngực Lục Niên.

“Tiểu Nguyệt, ngoan, đừng quấy nữa”

Giọng Lục Niên dụ dỗ quanh quẩn trong thế giới mơ hồ của cô. Kha Nguyệt chớp mắt vài cái, hai mắt mơ màng tập trung lại, lúc quay đầu thì nhìn thấy gương mặt tuấn tú của Lục Niên.Vẻ mặt yêu thương cưng chìu của anh khiến cô không khỏi bật cười ngốc nghếch:

“Ha ha.. là Lục Niên... nấc, không phải là ông xã, ông xã...”

Cơ thể nghiêng ngả mất thăng bằng, thiếu chút nữa là té xuống đất nhưng lại bị bàn tay Lục Niên đỡ lấy thắt lưng. Kha Nguyệt vì quá say nên không chú ý tới khi Lục Niên đỡ lấy cô, hai lông mày anh nhíu lại, do đã chạm vào vết thương

Mái tóc vén lên có chút xốc xếch rủ xuống hai bên trái, áo khoác trên vai đã bị cô nhét vào góc phòng ngay từ khi mới bước vào, đôi mắt mệt mỏi nhắm lại, CỔ buông thõng, đầu tựa vào cổ Lục Niên.

Nơi đầu mũi lành lạnh khẽ cọ vào Cổ Lục Niên, ngốc nghếch reo lên:“Ông xã, em nóng quá, muốn đi tắm”