Cô Vợ Ngọt Ngào: Tổng Tài Xin Hãy Kiềm Chế

Chương 18: Tên tôi là Ninh Kiều Kiều (2)



Nhiễm Kiều Kiều quay về phòng, hành lý của cô đã được xếp xong xuôi hết rồi.

Trong chiếc vali nhỏ có quần áo và giày dép mà cô dùng quanh năm ngoài ra còn có một số bức ảnh mà cô trân trọng nhất.

Nhiễm Kiều Kiều xách vali lên, cô không để ý đến ánh mắt đang xem kịch của người giúp việc mà mím môi đi về phía cửa.

"Kiều Kiều, con đi đâu vậy? Còn không mau xin lỗi dì Triệu của con." Nhiễm Quốc Đào hét vào mặt Nhiễm Kiều Kiều.

Nhiễm Kiều Kiều giống như không nghe thấy, bước chân cũng không dừng lại. Tiếng than khóc của Triệu Mỹ Hoa vang lên bên tai cô: "Ôi tim tôi đau quá. Lão Đào, tôi không thở được, tôi đang hoảng loạn.."

Không làm diễn viên thì thật đáng tiếc! Khóe môi Nhiễm Kiều Kiều nhếch lên nụ cười châm chọc.

Nhiễm Quốc Đào vội vàng an ủi vợ yêu của ông ta rồi ngẩng đầu lên thấy Nhiễm Kiều Kiều cũng không nghe lời ông ta như trước kia mà đã sắp đi tới cửa liền tức giận đứng dậy hét lên: "Nhiễm Kiều Kiều con đang làm gì vậy? Con mau đứng lại cho ba!"

Đứng lại..

Nhiễm Kiều Kiều đi tới trước cửa thì đột nhiên dừng lại, cách cô vào bước chân khi bước ra khỏi cửa là một khu vườn, đi xuyên qua còn đường nhỏ ở giữa thì chính là con đường lớn dẫn ra bên ngoài biệt thự..

Bang!

Nhiễm Kiều Kiều thả tay, chiếc vali liền rơi mạnh xuống đất tạo ra một tiếng vang thật lớn.



"Tôi muốn đoạn tuyệt quan hệ cha con với ông. Nhiễm Quốc Đào, từ hôm nay trở đi tôi sẽ không có người cha như ông và ông cũng không có đứa con gái như tôi! Từ bây giờ tên của tôi là Ninh Kiều Kiều!"

Họ Ninh là họ của mẹ Nhiễm Kiều Kiều.

Vẻ mặt của Nhiễm Quốc đào liền trở nên khó coi, ông ta không ngờ Nhiễm Kiều Kiều thật sự dám đoạn tuyệt quan hệ cha con với ông.

"Nhiễm Kiều Kiều chỉ vì ba không cho con 12.000 đô la mà con muốn cắt đứt quan hệ với ba sao? Con yêu tiền đến mức đó à?" Nhiễm Quốc Đào cau mày quát.

Lúc này Triệu Mỹ Hoa không kêu ngực đau nữa mà nằm sấp trong lòng Nhiễm Quốc Đào nhìn Nhiễm Kiều Kiều với ánh mắt châm chọc.

"Tôi nhắc ông một lần nữa, sau này gặp tôi thì sau này nhớ gọi là Ninh Kiều Kiều!"

Ninh Kiều Kiều cau mày nói, cuối cùng cô lạnh lùng nhìn Nhiễm Quốc Đào một cái rồi khom lưng cầm vali lên đi thẳng ra ngoài.

Nhiễm Quốc Đào ngạc nhiên nhìn theo bóng lưng của Ninh Kiều Kiều, gầy gò nhưng lại quật cường như vậy..

Ninh Kiều Kiều đi rất nhanh giống như là đang sốt ruột muốn ra khỏi nhà này.

"Mẹ Trương!" Thấy mẹ Trương đang ở trong sân Ninh Kiều Kiều liền bước nhanh tới.



"Tiểu thư." Mẹ Trương gọi.

"Mẹ Trương, con phải đi đây! Dì chuẩn bị xong đồ đạc rồi mấy ngày nữa con sẽ đến đón dì!" Ninh Kiều Kiều nói.

Muốn đón mẹ Trương ra ngoài ở cùng cô thì cô phải tìm được chỗ ở trước mới được, mẹ Trương lớn tuổi rồi không thể theo cô bôn ba chịu khổ được.

"Được, tôi chờ tiểu thư." Mẹ Trương nói.

Ninh Kiều Kiều gật đầu, cô buông tay mẹ Trương ra và nhấc vali trên mặt đất lên.

Đi được vài bước thì cô quay đầu lại hét lớn với mẹ Trương: "Mẹ Trương từ hôm nay trở đi con tên là Ninh Kiều Kiều! Dì đừng gọi nhầm!"

Ninh..

Mẹ Trương ngẩn ra, sau đó trên khuôn mặt già nua xuất hiện một nụ cười, bà gật đầu với Ninh Kiều Kiều và nói: "Được! Tôi đã viết xong rồi!"

Ninh Kiều Kiều mỉm cười rồi đi nhanh ra khỏi biệt thự.

Mẹ Trương nhìn bóng lưng Ninh Kiều Kiều đi càng lúc càng xa trong lòng liền gật đầu nhẹ nhõm.

"Mẹ kiếp, quần áo hôm nay đã giặt chưa? Bà dám lười biếng à?" Đột nhiên phía sau vang lên tiếng mắng chửi của người giúp việc.